nhìn như boss nhưng lại đáng tin cậy chap 1

CHƯƠNG MỞ ĐẦU

Tiết mục “Phi ai vật nhiễu" chính thức lên hình.

Bạn đang xem: nhìn như boss nhưng lại đáng tin cậy chap 1

Tiêu Dật đứng thân thiện sảnh khấu sáng sủa rực, lướt nhìn một vòng mươi nhị đối tượng người dùng nhập cuộc coi đôi mắt, tương đối nheo đôi mắt lại.

Ðây là tiết mục coi đôi mắt phiên bản tăng cấp mới nhất của đài truyẽn tạo hình phố C,
nói White rời khỏi là bình mới nhất rượu cũ, xào nấu nướng, tạo ra mới nhất, nhằm thú vị sự chú ý
của quý khách, mặt mày tạo nên ko tiếc sử dụng từng phương án nhằm nâng lên tỷ
lệ bám theo dõi.

Mà một tiẽt mục rác rến rưởi như vậy này vô đôi mắt Tiêu Dật, anh lại cho tới tham
gia. Đứng trực tiếp thân thiện sảnh khấu đèn đuốc sáng sủa trưng, Tiểu đại quấn đem âu
phục chủ yếu tề hiện hữu lên một vị cao ngạo xuất bọn chúng. Tiết mục này quả
thật vô vị, vốn liếng cho là tiếp tục bắt gặp được chuyện gì hoặc ho, thành quả vẫn chính là coi đôi mắt thông thường, tự động trình làng, chụp ảnh, chất vấn đáp, cứ thế tuy nhiên tiến
hành, rồi chào mươi nhị cô nàng lựa chọn coi hoàn toàn có thể tìm ra đối tượng người dùng thích
hợp hay là không.

Phía tạo nên mong muốn gia tăng tính kích yêu thích vị rộng lớn cho tới công tác,
thậm chí còn quan trọng đặc biệt dẫn đến “đội những bà mẹ", đê? “đội những bà mẹ" dùng
ánh đôi mắt cay độc sở ngôi trường của tớ nhằm tìm hiểu xét từng một chàng trai cho tới xem
mắt. Các chàng trai sau khoản thời gian lên sảnh khấu sẽ tiến hành người dẫn chương trình
sắp cho tới đứng ở trung tâm, này đó là mộ† cái bục nhô lên với chữ "tăng“ và
"giảm", và với những thắc mắc cố ý tạo ra nhằm thực hiện khó khăn, nếu như câu trả lời
của chúng ta ko thể khiến cho những bà cô u như hùm như hổ này lý tưởng, họ
sẽ nhấn vô chữ "giảm", Tức là chàng trai tê liệt còn chưa kịp đem duyên trò
chuyện với những cô em, đã biết thành đẩy rời khỏi hâu phương hâu đời một cơ hội tuyệ tình.

Tiêu Dật tiếp tục qua loa được những cửa ngõ trước, sau cùng đang đi đến trước “đội những bà mẹ".
Quả nhiên, những bà này chính thức quấy rầy anh nhằm thực hiện trò hí hửng.

“Chàng trai, cậu tự động nhận là sếp của tập đoàn lớn tê liệt, tôi thấy cậu cũng rất đẹp trai,
có tài đem sắc, sao lại không tồn tại chúng ta gái? Chắc ko cần là đem bệnh dịch kín
gì chứ?"

Nói dứt, phía bên dưới sảnh khấu rộ lên một tràng mỉm cười.

Tiêu Dật thản nhiên nhếch môi, trả lời: “Tôi đem bệnh dịch kín hay là không thì vị
hôn thê của tôi dĩ nhiên tiếp tục rõ ràng, chi vì chưng chào cô ấy rời khỏi vấn đáp thắc mắc của
dì?“

Người dẫn công tác nghe thế thì há mỒm trợn đôi mắt, ơ…ơ…sao lại sở hữu vị hôn
thê ở đâu chui ra? Ðã là trình diễn viên chào kể từ đâu cho tới vậy? Không chuyên
nghiệp tí nào! Anh tao ko biết lúc này đang được truyền hình thẳng sao? Có điều may tuy nhiên bản thân là MC có tính chuyên nghiệp ,thế là cầm cố micro mỉm cười he he nhằm hòa đình ko khí: “Tiêu tổng trình bày là nữ giới cũ chăng, cô ấy..." Chưa

nói dứt, Tiêu Dật tiếp tục cướp lời: “Không, nữ giới thời điểm hiện tại."

"Cậu!" Ðội những u tiếp tục đem người ngồi ko yên lặng, "Thanh niên lúc này vô trách
nhiệm quá, cậu đem nữ giới rồi tại vì sao còn cho tới nhập cuộc tiết mục Xem
mắt?”

Tiêu Dật nghe vậy thì đôi mắt sáng sủa rỡ, trình bày từng chữ: “Vì...tôi cho tới nhằm bắt người."

Vừa trình bày dứt, phía bàn phân phối nguyệt của phái nữ giới tiếp tục chính thức đem động tĩnh, các
cô gái xì xầm buôn chuyện, mỘt người này này lại chính thức lặng lẽ thoái lui.
Tiêu Dật† ko hề xoay đầu lại tuy nhiên thở nhiều năm, “Nặc Nặc, em nghĩ về em trốn
được à?"

Trong một khoảnh xung khắc, cả sảnh khấu đều lặng ngắt. Hứa Nặc khi nãy còn toan vứt trốn cũng đứng lại bên trên địa điểm, hóa thạch.

Tiêu đại quấn tương đối ngoảnh lại, hai con mắt sáng sủa rực tiếp tục tràn trề sự thịnh nộ, sải
bước nhanh chóng cho tới địa điểm Hứa Nặc, Nặc Nặc thấy thế thì loại khó khăn ló loại tinh,
“Cách” một giờ bấm tắt tín hiệu đèn đỏ trước mặt mày, trình bày nhanh: “Chúng tao bây giờ
là đối tượng người dùng coi rơi rụng bình đẵng, tôi tiếp tục tắt đèn của anh ý, anh ko thễ
đưa tôi đi!"

“Ồ” Tiêu Dật nhướn mi tương đối lùi lại hâu phương, góc nhìn nguy cấp hiễm nheo lại.
Bên này Hứa Nặc nuốt nước miếng, cô hiễu, Tiêu đại quấn như vậy đem nghĩa
là anh đang được tức giẫn dữ, tức... thiệt rồi!

Nặc Nặc nghiến răng, đang được chuẫn bị trình bày gì tê liệt thì cơ thễ đột nhẹ hẫng, chỉ
nghe bên trên sảnh khấu và bên dưới khán đài ồ lên - cô đã biết thành Tiêu đại boss
khiêng lên vai rồi trở xuống bên dưới khán đài.

Nặc Nặc “hự” một giờ, trọn vẹn ko thễ kháng cự, vô mơ hồ nước, cô chỉ
nghe người dẫn công tác gào lên sau lưng: “Đám đạo trình diễn mau cho tới phía trên, đem người tiêu hủy "

Chương 1:

Mẹ ơi, coi đôi mắt sợ hãi bị tiêu diệt người rồi…

Một năm trước đó.

Xem đôi mắt rốt cuộc hoàn toàn có thể bắt gặp được từng nào chuyện ly lý thú vị nhỉ?

Nặc Nặc lần thứ nhất cút coi đôi mắt đã biết thành vận khí của chủ yếu bản thân đá té sóng sượt.

Nhìn người nam nhi ngồi tức thì ngắn ngủn trước đôi mắt, Nặc Nặc bất giác nuốt nước miếng. Ánh nắng và nóng chiếu bên trên mặt mày anh, vẽ nên một đàng hoàn thiện như tạc tượng.

Sống mũi trực tiếp, góc nhìn toàn là sự việc khiêu khích chế nhạo. Quá xứng đáng hơn
là, khóe môi đang được nhếch một nụ mỉm cười, kết hợp tăng những tiếng anh thốt
ra, trái khoáy thực tiếp tục khiến cho Nặc Nặc mong muốn chui xuống gầm của cái bàn quách cho tới đoạn.

Anh nói: “Hứa đái thư, chừng như tất cả chúng ta thân quen nhau.”

Phải, bọn họ thân quen nhau. Một mon trước, vô văn chống tổng giám đốc trên tầng loại mươi bảy.

Chính xác, anh là đại quái thú của Nặc Nặc, Tiêu Dật.

Nặc Nặc lần tiếp nữa thấy kính nể phẩm giá ko biên cương của cô ý, vì thế cô tiếp tục coi đôi mắt cả quái thú rộng lớn bên trên đầu bản thân, hơn thế nữa lại đang tiếp tục vô thời hạn test việc cần thiết nhất nữa chứ.

Một mon trước, Nặc Nặc ko thèm nghe tiếng khuyên răn ngăn của mái ấm gia đình và
bạn bè, xác định kể từ vứt việc làm hành chủ yếu với nấc bổng cũng rất,
đâm nguồn vào thị ngôi trường nhân tài ăm ắp rẫy. Có điều cô cũng rất là suôn sẻ, rộng lớn một tuần xin xỏ vô nhị phụ thân doanh nghiệp tiếp tục tìm hiểu rời khỏi một việc làm mới nhất tuy nhiên cô
ưa quí.

Vòng thi đua viết lách vô cùng trót lọt, phỏng vấn cũng đảm bảo chất lượng, điều có một không hai khiến cho Nặc Nặc
đau buồn là, ngày thứ nhất đi làm việc đã biết thành ghé nước giá tiền vô mặt mày. Công ty
mới của Nặc Nặc là một trong doanh nghiệp sản xuất game vi tính có tiếng, tuy nhiên nhiệm
vụ của cô ý là vạch rời khỏi plan cho tới chống plan, trình bày White rời khỏi là biên
tập và viết lách vời gì gì tê liệt.

Xem thêm: my darling nghĩa là gì

Công việc ko mệt nhọc, bổng cũng ổn định, doanh nghiệp cũng khá ổn định toan, Nặc Nặc vô
cùng lý tưởng với thứ tự nhảy việc này của tớ, ngày đầu đi làm việc tiếp tục hào
hứng bám theo trưởng chống nhân sự cho tới trình làng đại quấn Tiêu Dật ở lầu thứ
mười bảy, thành quả là đại quấn có một câu thôi tiếp tục giết thịt bị tiêu diệt cô trong
tích tắc.

Trưởng chống nhân sự: “Tiêu tổng, đó là Hứa Nặc phụ trách cứ plan, người mới nhất của chống plan, tôi fake cô ấy cho tới nhằm trình làng anh.”

Tiêu tổng có tiếng giá tiền lùng hắc ám ko ngửng đầu lên, chỉ cúi đầu xử lý văn khiếu nại.

Cả một văn chống ngoài giờ động của dòng sản phẩm điều tiết rời khỏi thì chỉ với lại hơi
thở của phụ thân người, không gian vô cùng ngượng nghịu. Nặc Nặc hòn đảo cù lao đôi mắt, nghiến răng, vẫn đưa ra quyết định mặt dạn mày dày trước! Thế là cô lấy không còn mạnh mẽ tiến thủ lên
trước một bước, “Tiêu tổng, kính chào anh, tôi là Hứa Nặc. Tuy lần thứ nhất tiên
làm plan cho quý doanh nghiệp trò đùa, tuy nhiên sau đây tôi tiếp tục cố gắng!”

Nặc Nặc trình bày đoạn, nghĩ về thì thầm dĩ nhiên đại quấn tiếp tục lên giờ, hoặc tiếp tục khuyến
khích bản thân vài ba câu cũng nên, mặc dù sao nhân viên cấp dưới nỗ lực thì doanh nghiệp mới
phát triển được tuy nhiên.

Thế tuy nhiên loay hoay đợi mãi, một khi lâu rồi mới nhất thấy Tiêu Dật kể từ từ ngẩng
lên, lướt nhìn Hứa Nặc một chiếc, khóe môi tương đối nhướn lên, nói: “Phòng kế
hoạch à? Từ Lúc doanh nghiệp xây dựng đến giờ, chưa xuất hiện cô này ở lại chống này được, cố lên nhé.”

{{{(>_

Câu “cố lên nhé” nếu như trình bày là khuyến nghị thì chi vì chưng trình bày quách là khiêu
chiến cho tới rồi! Hứa Nặc nghe thấy vẻ khinh thường thông thường vô lời nói nhẹ dịu tê liệt, kể từ lúc đó, Hứa Nặc tiếp tục phát sinh rời khỏi ám ảnh tư tưởng khó khăn dập tắt với đại quấn cao quý! Cho mặc dù lớp tu dưỡng nói đến cái brand name “Tiêu Dật”, hay
trong buổi họp nhân viên cấp dưới bắt gặp bóng hình xinh xắn phóng khoáng ấy, Nặc Nặc đều rời thiệt xa thẳm, một phía vẫn cần lẩm nhẩm niệm chú “A di đà
Phật, hồn quái trở nên cút, anh tao ko thấy con cái ko thấy con!”

Nhưng, chẳng ngờ đâu là, trốn rời đầy đủ cơ hội và lại bắt gặp cần đại quấn vô cuộc chạm mặt coi đôi mắt tuy nhiên u cô bố trí.

Nặc Nặc nghẹn ngào.

Sao lại sở hữu chuyện trùng khớp thế được? Hơn nữa đối tượng người dùng coi đôi mắt tuy nhiên u đã
nói rõ ràng, đối phương đơn thuần trưởng chống này tê liệt thôi tuy nhiên, tuy nhiên giờ đây…
Nặc Nặc thống khổ lén liếc nhìn vẻ mặt mày người ấy một chiếc, trọn vẹn khó khăn xử.

“Hứa đái thư” Nặc Nặc đang được tâm trí coi đem nên vấn đáp hay là không, thì Tiêu
Dật lại ung dung lên giờ, “Nếu tôi ghi nhớ ko sai thì lý lịch cô ghi
khi cho tới doanh nghiệp này là…”, Tiêu Dật ngừng lại, rồi mới nhất quay đầu sang một bên thốt
ra bao nhiêu chữ tàn nhẫn: “Đã kết hôn”

—-Tôi là đàng phân cơ hội lần thứ nhất coi mắt—-

Trước khi tới phỏng vấn ở doanh nghiệp, Nặc Nặc tiếp tục sẵn sàng kỹ lưỡng. Ông tía đầy
kinh nghiệm đã và đang chú ý cô, trong những lúc phỏng vấn, chắc chắn cần tỏ
rõ quyết tâm, “Tôi mong muốn thao tác tám năm mươi năm ở quý công ty”, vì
không một doanh nghiệp hoặc HR (Trưởng chống Nhân sự) này lại ko thích
những nhân tài Chịu đựng ổn định toan vô group, lại còn khiến cho người ngoài đem cảm
giác này đó là doanh nghiệp “rất ổn định toan, phúc lợi rất tuyệt, nên nhân viên cấp dưới không
muốn vứt đi”. Trong khi cũng cần ghi ghi nhớ ko được nói đến việc doanh nghiệp học
tập, vì thế học hành Tức là học tập đoạn tiếp tục tảo sống lưng loại bỏ đi. Tuy vậy nào thì cũng nên khiến cho HR cảm nhận thấy bản thân vô cùng ổn định toan.

Nặc Nặc cứ nó như vậy tuy nhiên thực hành thực tế, tất yếu vô cùng đem hiệu suất cao.

Khi viết lách làm hồ sơ, Nặc Nặc ngần lo ngại rồi vẫn nghiến răng điền vô phần “tình
trạng hít nhân” là “đã kết hôn”, này đó là tuyệt chiêu loại nhị của tía cô.
Công ty rộng lớn đối đầu vô cùng quyết liệt, mong muốn ngồi vững vàng địa điểm lúc bấy giờ,
bao giờ những cô nàng tiếp tục đem ông chồng cũng khiến cho người cùng cơ quan và sếp rời hẳn
cảnh giác. Đối với nhân viên cấp dưới cũ, bọn họ cũng tiếp tục nhận định rằng các bạn sẽ tập luyện trung
tinh thần vô mái ấm gia đình, ko thể dẫn đến sự uy hiếp này lớn; đối với
nhân viên mới nhất, gái đem ông chồng rồi tuy nhiên, tiếp tục trưởng thành và cứng cáp rộng lớn những cô nàng chưa
chồng nhiều, không tồn tại chuyện tự kiêu hợm mình.

Quả nhiên, sau khoản thời gian fake làm hồ sơ cho tới HR, trưởng chống nhân sự nhìn cô vì chưng ánh
mắt giã thưởng, người cùng cơ quan cũng dễ chịu và thoải mái rộng lớn. Nhưng Nặc Nặc ko bao
giờ cho là, Đại quấn lại sở hữu trí ghi nhớ đảm bảo chất lượng cho tới thế, có một thứ tự lướt

nhìn làm hồ sơ của cô ý tuy nhiên ghi nhớ rõ ràng biểu hiện cá thể của cô ý cho tới thế.

Nặc Nặc bất giác xoay ly trà trước mặt mày. Nếu thời điểm hiện nay giả dối nữa tiếp tục khiến
tình hình càng tệ rộng lớn, thế là cô cắm môi, “Vì nếu như tiếp tục kết duyên tiếp tục khiến
lãnh đạo cảm nhận thấy tôi ổn định toan, chín chắn và uy tín hơn”.

Hàng lông mi nhiều năm của Tiêu Dật khẽ nhướn lên, trầm trồ vô cùng lý tưởng với câu vấn đáp tê liệt.

“Vậy quê quán? Tôi ghi nhớ cô ghi vô làm hồ sơ là kẻ phiên bản địa, dĩ nhiên minh chứng dân chúng ko thực hiện fake đấy chứ?”

Nặc Nặc thiệt sự là “một thứ tự lỡ gàn hối hận hận ngàn thu”, Đại quấn tiếp tục bắt đầu
nghi ngờ phẩm giá của cô ý rồi. Cô vội vàng vàng huơ tay giải thích: “Tôi thực sự là kẻ thành phố Hồ Chí Minh. Trong làm hồ sơ coi đôi mắt ghi tôi là kẻ trở nên phố
G, là vì u tôi ngại đem người quí hộ khẩu thành phố Hồ Chí Minh của tôi, bây giờ
đang vô cùng phổ cập kiểu mẫu kết duyên nhằm nhập hộ khẩu mà? Mẹ tôi tính cảnh
giác vô cùng cao. =_=”

Nặc Nặc đáp đoạn, tự động cô cũng thấy buồn phiền. Lúc đầu u cô viết lách làm hồ sơ xem
mắt fake, Nặc Nặc dường như không gật đầu, thành quả là bị ngàn vạn nguyên nhân kiểu
“Bây giờ lòng người độc ác, mong muốn hộ khẩu của con cái, mong muốn tài chính con cái,
còn mong ngóng cha mẹ bà xã mua sắm ngôi nhà nữa, nhiều lắm, cho tới Lúc kết duyên rồi thì
tha hồ nước tuy nhiên khóc”, tuy nhiên trọn vẹn ko phản bác bỏ được gì.

Giờ thì…nhìn cút, nhìn cút, báo ứng cho tới rồi!!!

Có điều trình bày cút trình bày lại thì Đại quấn cũng khai fake làm hồ sơ tuy nhiên, cũng vì thế ngại đối phương nhằm ý cho tới chi phí của tớ hoặc sao? Anh và bà Hứa thực sự “quỷ”
thật!

Nghĩ cho tới tê liệt, Nặc Nặc lại tỏ vẻ kiêu hùng ngửng đầu lên nhìn Đại quấn, lại
thấy góc nhìn Tiêu Dật thông thoáng một nụ mỉm cười. Cô sững sờ, tức thời cúi xuống, tim đập thình thịnh triền miên. Không thể này, ko thể này, dĩ nhiên anh ấy ko quí bản thân thiệt đấy chứ? A a a a a, làm thế nào đây? Tuy Đại quấn vô cùng rất đẹp trai nhưng…nhưng cô vẫn còn đấy sờ sợ…

Đúng khi cô đang được say sưa vô toàn cầu nhỏ của tớ thì Tiêu Dật lại thốt rời khỏi một câu, dập tắt luôn luôn tâm tư tình cảm nhỏ bé bỏng của cô ý.

“Hồ sơ coi đôi mắt của cô ý ghi là quí xem sách, còn vô làm hồ sơ doanh nghiệp thì
không thấy, dĩ nhiên cô ko dấm dúi hiểu trộm đái thuyết vô doanh nghiệp đấy chứ?”

Ú ớ.

Có cần óc người không? Hay là chiếc máy tính? Chỉ nhìn thông thoáng làm hồ sơ cá
nhân một chiếc, tuy nhiên tiếp tục hoàn toàn có thể đối chiếu từng mục với làm hồ sơ coi đôi mắt, tìm hiểu rời khỏi sự khác lạ. Tiêu tổng à, anh thiệt ko hổ là Đại Đại Đại quấn.

Xem thêm: hút bể phốt hà nội khoán

Nặc Nặc dè dặt vấn đáp, Tiêu Dật tung rời khỏi một thắc mắc vô cùng đúng vào lúc. Trong
vòng nửa giờ, một cuộc chạm mặt coi đôi mắt thú vị trọn vẹn trở thành cuộc phỏng vấn toát các giọt mồ hôi. Nặc Nặc nước đôi mắt tuôn trào. Nghe trình bày doanh nghiệp chỉ mất những nhân viên cấp dưới vận hành mới nhất đem vinh hạnh hội thoại với Đại quấn thế
này. Cô là nhân viên cấp dưới quèn và lại được sếp trắc nghiệm tư tưởng vô một
ngày vào ngày cuối tuần tươi tỉnh rất đẹp thế này ư?

Cuộc họp mặt kết đôn đốc, Tiêu Dật trọn vẹn ko trình bày gì cho tới việc fake Nặc Nặc về ngôi nhà tuy nhiên vứt về trước. Nặc Nặc ngồi bên trên ghế, thở phào một chiếc, cảm xúc này…thực sự còn kinh xịn rộng lớn thứ tự thi đua ĐH năm ấy!

Cùng khi, bà Hứa đo lường và tính toán thời hạn phụ nữ coi đôi mắt đoạn gọi năng lượng điện cho tới dò
hỏi, Nặc Nặc nhìn màn hình hiển thị hiển thị, nghe Smartphone tuy nhiên thở nhiều năm thườn
thượt. Bà Hứa thấy phụ nữ thở nhiều năm thì đoán là ko trở nên, bèn bla bla ở mặt mày tê liệt một khi lâu, “Không sao, thứ tự sau u tìm hiểu cho tới loài người đảm bảo chất lượng hơn…”