xuyên vào tiểu thuyết dành cho nam

Edit: Trúc Điện chủ
“Chưởng môn.”
Trương Túc một vừa hai phải mới mẻ tập luyện thân thiết thể kết thúc thì Nhất Niệm tiếp tục cho tới rồi, nường trực tiếp sinh sống sống lưng ngồi xuống rồi thực hiện cỗ thực hiện tịch nói: “Nhất Niệm cho tới rồi à, ngồi cút.”
Nàng nom thiếu hụt nom lại gần, thoạt trông thấy xiêm hắn đơn bạc của thiếu hụt niên, nhu hòa nói: “Mặc không nhiều như thế với giá buốt không?”
Nhất Niệm chớp chớp mắt: “Dạ với.”
Trương Túc đùng một phát doạng tay đi ra cầm lấy tay hắn, không tồn tại giá rét như nhập Dự kiến, ngược lại là vô nằm trong êm ấm.
Trương Túc: …
Nhất Niệm: …
Trương Túc ngượng ngùng thu tay về, khụ một giờ đồng hồ rồi ỉm đầu lòi đuôi nói: “Người con trẻ tuổi tác thể hóa học thiệt chất lượng tốt nhưng mà.”
Nhất Niệm: Sớm biết thế này thì ko vận trả nội lực mang đến rồi ==
Trong lòng Nhất Niệm với chút ảo óc, tuy nhiên bên trên mặt mày ko nhằm lòi ra chút gì không còn, ngồi bên dưới Trương Túc, thướt tha nói: “Hai người cơ tiếp tục tỉnh lại, tớ nghe được vài ba việc nhập mồm chúng ta, nên bộp chộp vàng chạy cho tới phát biểu mang đến Chưởng môn.” Nhấn mạnh nhập chữ [Chạy].
Trương Túc: Hóa đi ra là chạy cho tới, khó khăn trách cứ khoác không nhiều như thế nhưng mà người lại rét mướt thế.
Nhất Niệm ngước đôi mắt, cố ý phóng đại động tác nhấp nhấp song môi thô nứt.
Trương Túc lưu ý cho tới, vung tay lên, bên trên bàn xuất hiện nay một chén sữa trườn rét mướt áp: “Cho ngươi.”
Nhất Niệm thấy thế hai con mắt sáng sủa lên, cúi đầu một góc 45 chừng, đuôi đôi mắt tương đối vểnh lên, ko mỉm cười cũng chứa chấp ý mỉm cười, ngượng ngùng mắc cỡ thùng: “Thứ chất lượng tốt như thế, Chưởng môn người sử dụng trước cút ạ.”
Trương Túc: “Ôi thối thối, khối hệ thống ca ngươi mau coi nè, Nhất Niệm thiệt là vượt lên trước chất lượng tốt nhưng mà.”
“Cái gì rồi cũng suy nghĩ mang đến tớ trước, bên trên đời này sao rất có thể với đứa nhỏ thướt tha dễ thương vậy chứ.”
Hệ thống: Hừmmm…
Nếu nó ghi nhớ ko thiếu sót thì sữa trườn này vốn là ký công ty mua sắm nhưng mà, sao Nhất Niệm mới mẻ há mồm phát biểu một tẹo nhưng mà ký công ty tiếp tục cảm động trở nên dạng này rồi?
Vì thế Trương Túc lại mua sắm một trong những phần sữa trườn nữa, phát biểu với Nhất Niệm: “Hiện bên trên tất cả chúng ta đều phải có, ngươi cũng ko cần thiết nhún nhường nhịn nữa.”
Lần này khuôn mặt mày tè thiếu hụt niên cong cong, đường nét mỉm cười sáng sủa láng nhuộm lên khóe đôi mắt đuôi ngươi, như ánh mặt mày trời thân thiết ngày ngày đông, có một chữ rét mướt, nường tiếp tục phát biểu rất nhiều lần.
Hai người tợp sữa trườn, cứ thế tợp đi ra mùi vị rảnh rỗi nhã niềm hạnh phúc.
Cuối nằm trong, mặt mày mồm Trương Túc treo một vòng râu vị sữa, nường vô thức vươn vị giác liếm liếm.
Hệ thống ho khan nhị giờ đồng hồ.
Trương Túc chột dạ liếc nom Nhất Niệm một chiếc, phân phát hiện nay thiếu hụt niên đang được cúi đầu vệ sinh mồm, nường nhẹ dịu thở đi ra, lấy khăn gấm đi ra nom như ung dung đàng hoàng, tuy nhiên thiệt đi ra vô nằm trong thông tục nhưng mà nhanh gọn lẹ vệ sinh mồm, tiếp sau đó nhét khăn nhập vào ống tay áo, thực hiện đi ra vẻ không tồn tại chuyện gì xẩy ra.
Trương Túc: “Nhất Niệm, ngươi phát biểu với việc mong muốn phát biểu với tớ, chuyện gì thế?”
Thiếu niên tương đối cúi đầu, phiền muộn nói: “Hội thị xã bị loàn dân công lắc rồi vứt quăng quật, Chưởng môn với hào hứng nhận lấy không?”
Nghĩ rồi hắn lại nếm nếm thêm một câu: “Hiện bên trên mới mẻ qua chuyện một thời hạn ngắn ngủi sau thời điểm Hội thị xã bị châm, có lẽ rằng nhập thị xã trở nên vẫn còn đấy rất nhiều người.”
Trương Túc rơi vào hoàn cảnh trầm tư, rồi tiếp sau đó căn vặn một yếu tố đặc biệt thực tế: “Hội thị xã cơ hội địa điểm này còn có xa xôi lắm không?”
Nhất Niệm: “Không xa xôi, cũng khoảng tầm rộng lớn phụ vương mươi km trong suốt lộ trình.”
Tốc chừng đi dạo của những người thông thường khoảng tầm 5km từng giờ. Hai người cơ bộp chộp vàng chạy trốn kể từ Hội thị xã lại trên đây, mặc dù bên trên người dân có chỗ bị thương thì vận tốc cũng ko đủng đỉnh.
Theo điều kể của nhị người cơ, hẳn là chúng ta chạy khoảng tầm rộng lớn nhị canh giờ.
Khoảng sử dụng phương pháp này thiệt cũng ko tính là xa xôi, còn nếu không thì nhị người cơ cũng ko thể chạy cho tới sau thời điểm bị thương được.
Như đoán được Trương Túc mong muốn căn vặn gì, Nhất Niệm phát biểu luôn: “Bọn chúng ta là trèo đèo lội suối cút lối nhỏ cho tới trên đây.”
Thật sự là tiến công bậy tiến công bạ nhưng mà, khi nhị người cơ trượt xuống thì tiếp tục trọn vẹn không thể ý thức, còn nếu không nên Nhất Niệm tai thính khiến cho Chu Đại Hà trải qua coi, thì sao rất có thể cứu giúp người về được chứ.
Trương Túc trang nghiêm tự động căn vặn đối sách.
Người sinh sống sót ở Hội thị xã chắc hẳn rằng là nên cút cứu giúp rồi, ko nói đến việc điểm công đức, nhưng mà những loại này đều là mạng người sinh sống sờ sờ cơ.
Nhưng an trí thế này là 1 trong những yếu tố, nhằm đứa ở lại Hội thị xã như cũ nhỡ ko kiểm soát nổi thì sao lúc này, trường hợp càng không đúng là nếu như xuất hiện nay gặm trả thì nên làm thế nào chứ.
Nhưng nhưng mà đem người về thì không có căn cứ tiếp tục gia tăng nhiệm vụ mang đến lãnh địa.
“Sao Chưởng môn lại phiền óc vậy?”
Trương Túc tâm sự phiền lòng của bạn dạng thân thiết bản thân, Nhất Niệm lại vân đạm phong khinh thường nở nụ cười: “Nếu Chưởng môn tin cẩn tớ, ko vị giao phó mang đến tớ xử lý việc này đi?”
Môi Trương Túc khẽ động đậy, do dự nói: “Được.” Sau này lại phát biểu thêm: “Đến khi cơ ngươi mong muốn thực hiện thế này thì cứ thực hiện thế cơ, trời với sập xuống tiếp tục với tớ chống mang đến ngươi.”
Nếu nường ko gánh nổi thì còn tồn tại khối hệ thống ca cơ.
Nhất Niệm là người dân có tấm lòng nhu hòa, lại mưu trí hơn hết nường, chắc chắn rất có thể thực hiện chất lượng tốt được việc này.

Trương Túc nhằm lại đầy đủ món ăn, điểm danh một trăm con người cút nằm trong Nhất Niệm nằm trong cho tới Hội thị xã trước, Chu Đại Hà bị tích lại quản lý và vận hành việc làm nhập lãnh địa.
Nhất Niệm cũng ko ỉm những người dân không giống việc chúng ta đi làm việc gì, dọc lối đi quý khách thường rất hưng phấn, chúng ta ko suy nghĩ cho tới với cùng 1 ngày còn rất có thể cút cứu giúp người không giống.
Hai canh giờ sau, chúng ta cho tới bên phía ngoài Hội thị xã, cơ hội một quãng xa xôi cũng rất có thể cảm biến được sự rách nát nát nhừ và thê lộc của thị xã trở nên.
Trương Túc vì thế thực hiện màu… Phi phi… Bày đi ra phong phạm tiên nhân, cố ý tăng trưởng phần bên trước nhị bước, vung tay lên nhập chớp đôi mắt thay đổi âu phục, xung quanh thân thiết lượn lờ sương sương White tinh ma, thân thiết hình họa của nường mơ hồ nước thực hiện người tớ ko thể nhìn thấy, hư đốn hư thiệt thiệt, thiệt thực fake fake, tương tự nhập chiêm bao nhưng mà vẫn chính là thiệt.
Cũng tổn thất một số tiền mang đến hiệu suất cao đặc trưng.
Áo bông color xám ở nhập sương sương lượn lờ trở thành viền chỉ vàng, áo nhiều năm white color như tường vân, hâu phương thêu một con cái tiên hạc đang được chứa chấp cánh cất cánh lượn, phần bên trước người thêu nhật nguyệt hải triều.
Tóc nhiều năm vốn liếng với vấn lên 1/2, ngọc quan lại nhập trong cả, bên dưới ánh mặt mày trời đều lóe lên khả năng chiếu sáng ôn nhuận, một song lông ngươi càng xéo xắt lợi sợ hãi, đem theo đòi anh khí của thiếu hụt niên. Hợp với cẩm bào tráng lệ phức tạp, trái khoáy thực là soái cho tới vô địch!!
Nhất Niệm cảm hứng thở của tôi cứng lại, một hai con mắt như phân tử châu nom chằm chằm Trương Túc ko động đậy.
Được rồi, thiệt đi ra biểu lộ của hắn còn được xem như là rụt rè cơ.
Những người không giống thẳng quỳ xuống với Trương Túc ngay lập tức bên trên địa điểm cơ.
Bọn chúng ta biết Chưởng môn đặc biệt trâu trườn, tuy nhiên một giây trước cơ chúng ta vĩnh viễn ko thể tượng tượng được một giây tiếp theo sau Chưởng môn trâu trườn cho tới thế này.
Chưởng môn vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế ≧▽≦!!!
Trương Túc khẽ nâng cằm: Hiệu ứng này vượt lên trước ổn định.
Hệ thống: Điểm công đức vượt lên trước ổn định.
Bộ áo gấm này sẽ không nên chuyến trước tiên Trương Túc khoác, thiệt đi ra nhưng mà phát biểu hẳn là chuyến loại nhị.
Lần trước tiên nường khoác tiếp tục đặc trưng mến, áo gấm vô nằm trong một vừa hai phải người, đầy đủ uy hiếp. Nhưng nhưng mà nường khoe khoang vùng nhập giây khắc tức tốc phân phát xuất hiện ko chính ở đâu, là tóc nường vượt lên trước ngắn!!
Lúc trước vì thế nhằm tiện xử lý, nường lấy dao nhỏ hạn chế ngắn ngủi tóc cút nên thời điểm hiện tại ko búi được ngọc quan lại QAQ.
Hệ thống tức tốc nhảy đi ra, tiếng động công cụ đều lòi ra vẻ nữ tính bịp trá: “Tiểu trang bị ngốc ơi, ngươi tiếp tục quên cửa hàng khối hệ thống rồi à? Một ống dung dịch nhú tóc tiếp tục cho những người một làn tóc đẹp nhất đen sì nhánh bóng mượt.”
Trương Túc kiên trì nhập một giây tiếp sau đó tức tốc xê dịch một cơ hội xứng đáng xấu xí hổ.
Cũng may nường thiết lập anh hùng Chưởng môn đặc biệt ổn định, làn tóc một tối nhiều năm đi ra đen sì nhánh thì người thông thường cũng chỉ càng tăng kính kinh hoảng nường nhưng mà thôi.
Trương Túc chây lười nhác xốc mí đôi mắt lên một chút ít, thờ ơ nói: “Đi thôi.”
Giọng phát biểu của nường như loại suối nhập khe đá bên dưới ánh trăng, thanh thanh lãnh lãnh, không tồn tại chút nhiệt độ này.
Trương Túc: “Hệ thống ca, rất có thể mang đến vạt áo tăng chống hộ không?”
Như vậy cút nhập, vạt áo chắc chắn nên vững chãi nhằm ngoài tổn thất giá chỉ.
Hệ thống: “10 điểm công đức.”
Trương Túc chỉ cảm nhận thấy đầu gối bại liệt rần, nỗ lực nhịn xuống: “Được, được.”
Sau cơ quý khách phân phát hiện nay khí thế bên trên người Chưởng môn càng gia tăng, những người dân không giống tự động hóa cút sau Chưởng môn năm bước, rũ mi rũ đôi mắt, này còn hưng phấn cứu giúp người trước khi nữa.
Nhất Niệm cút sau Trương Túc một bước đi, góc nhìn giới hạn bên trên người nường ko di dịch.

Người sinh sống sót ở Hội thị xã vĩnh viễn đều luôn ghi nhớ được ngày hôm cơ. Đêm ngày hôm trước cơ, loàn dân và tặc nhân lực đập thị xã trở nên, tiến công cướp châm giết thịt, châm lửa thiêu trở nên, vô số người bị tiêu diệt thảm nhập cơ, người còn còn sót lại chỉ kéo dãn tương đối tàn, chúng ta nom lên khung trời, ánh mặt mày trời chiếu lên trên người chúng ta cũng ko thể cảm nhận thấy được chút nhiệt độ này.
Vận mệnh của mình cũng khó khăn bay ngoài tử vong, có lẽ rằng là thời điểm hôm nay, ngày mai, hoặc vận khí chất lượng tốt rất có thể sinh sống cho tới ngày cơ.
Có người còn mong muốn giãy đạp dụa, mong muốn bay ngoài Hội thị xã, lại đi tìm kiếm một tuyến đường sinh sống, với người tổn thất không còn can đảm và mạnh mẽ, nằm phí trong góc yên ắng đợi bị tiêu diệt.
Nhưng mặc dù là kẻ mong muốn sinh sống, Hay là người mong muốn bị tiêu diệt, nhập và một khi đều nằm trong nghe được một tiếng động giá rét.
“Ta là Trương Túc, quyền Chưởng môn loại bảy mươi tám của Thiên Hành môn. Các ngươi còn ko nhanh chóng cho tới trước cửa ngõ trở nên mừng đón.”
Âm thanh cơ ko biết tới từ đâu tuy nhiên lại truyền rõ rệt nhập vào tai từng người.
“Cha đứa nhỏ, một vừa hai phải rồi ngươi có… Có nghe thấy một giọng phái đẹp không?”
“Đệ đệ, đệ đệ, ngươi với nghe được một tiếng động kỳ tai quái không?”
“Nương, nương, tớ kinh hoảng vượt lên trước.”
“Đây là tiên thuật Hay là yêu thương thuật…”
“Có nên cút cửa ngõ trở nên hay là không đây…”
Trương Túc bó tay đứng, thương lượng với hệ thống: “Ta với cần thiết đứng lên rất cao một tí nữa, nom kha khá uy nghiêm cẩn.”
Hệ thống thăm hỏi dò: “Ký công ty đang được mong muốn thăng thiên bên trên địa điểm à?”
Trương Túc: …
Trương Túc: “Thôi, ngươi coi như tớ ko phát biểu gì nhá.”
Nhất Niệm nom Trương Túc tạm dừng, trong tim tương đối nghi vấn, tuy nhiên thấy mày mặt Chưởng môn băng sương, ko tức giận tự động uy, hắn cũng nhịn xuống thèm muốn cút căn vặn.
Hắn và Chưởng môn rất có thể ngầm thân thiết cận một chút ít, tuy nhiên ở trước mặt mày quý khách, chúng ta cần phải có khoảng cách mến phù hợp với nhau.
Bọn chúng ta nghi vấn ko lâu lắm, khoảng tầm mươi lăm phút sau, với cùng 1 lão nhân rộng lớn tuổi tác lê thân thiết thể tàn tã tiếp cận cửa ngõ trở nên.
Đôi đôi mắt vẩn đục của bà khẽ hòn đảo, nom đám người ăn mặc quần áo chỉnh tề đằng trước, lại nom Trương Túc nhường nhịn như đang được lan hào quang đãng, toàn bộ cơ thể bà đều ngẩn đi ra.
Trương Túc nom lão phụ nhân một chiếc, góc nhìn ko chứa chấp buồn vui mừng.
Lão phụ nhân tương tự bị người không giống đụng chạm nên, toàn thân thiết run rẩy rẩy.
“Tiên nhân, người là tiên nhân sao?”
Bà gần như là bửa nhào cho tới cơ hội Trương Túc năm bước đi, quỳ bên trên mặt mày khu đất dập đầu thiệt mạnh: “Tiên nhân cứu giúp mạng, tiên nhân cứu giúp mạng, thiệt sự công ty chúng tôi sinh sống ko nổi nữa rồi.”
“Tiên nhân đại kể từ đại bi, cầu van người thương xót lấy công ty chúng tôi cút, cầu van người cứu giúp lấy công ty chúng tôi, cầu van người…” Giọng phát biểu lão phụ nhân khàn khàn, bên trên khuôn mặt mày già cả nua gần như là giàn giụa nước đôi mắt.
Từng chữ chứa chấp giàn giụa huyết lệ, từng câu đem giàn giụa nước đôi mắt.
Quả thực là đòn tiến công mạnh nhập tình người.
Cổ họng Trương Túc nghẹn lại: “Hệ thống ca, nhanh chóng dán mosaic lên mang đến tớ. Âm thanh nghe được nhập vào tai cũng nên thanh lọc không còn xúc cảm cút.”
Nàng ko cút tuyến đường thân thiết với dân.
Hệ thống: “Ký công ty ghi nhớ trả điểm công đức nhá.”
Trương Túc: Cảm xúc mạnh mẽ tức tốc mất tích sau thời điểm nghe câu cơ.
Người của team hộ vệ thường rất ko đành lòng, với người tương đối cảm tính thậm chí là còn đỏ ửng đôi mắt, nước đôi mắt tí tách tí tách rơi.
Nhất Niệm cũng tương đối khí liếc đôi mắt, ko nỡ nom trực tiếp.
Chỉ với Trương Túc là coi như ko thấy so với một mùng trước mặt mày.
Chính xác, ý bên trên mặt mày chữ.
Có lão phụ nhân là kẻ loại nhất, thì sẽ sở hữu được phái đẹp nhân gầy còm yếu hèn loại nhị, với hài tử nhỏ tuổi tác loại phụ vương, phái mạnh nhân tàn phế loại tư, người loại năm, người loại sáu…
Cửa thị xã trở nên giờ đồng hồ khóc lắc trời, chúng ta chuyến trước tiên buông thả nhưng mà phân phát tiết xúc cảm của chủ yếu bản thân, kinh hoảng hãi, rủi ro, phiền lòng với sau này, tuyệt vọng…
Trương Túc nhằm khoác chúng ta khóc, thân thiết khi cơ với nhị chuyến người của team hộ vệ mong muốn phát biểu gì cơ, chẳng qua chuyện là nom người Hội thị xã này, vốn liếng cảm nhận thấy như trông thấy chủ yếu bản thân nhập vượt lên trước khứ vậy.
Sau nửa canh giờ, giờ đồng hồ khóc đều ngừng lại, quý khách bị tiêu diệt lặng ngồi, quỳ bên trên mặt mày khu đất, góc nhìn rỗng trống rỗng, tương tự bị rút không còn toàn bộ mức độ lực còn sót lại.
Trương Túc thờ ơ nói: “Khóc kết thúc rồi?”
Bá tánh Hội thị xã đờ người vận động tròng đôi mắt, tức thời ko thể hiểu rõ điều của nường.
Trương Túc vung tay lên, bên trên mặt mày khu đất rỗng trống rỗng ở kề bên nường xuất hiện nay thực phẩm và nước, trong cả nồi Fe muôi mộc chén sứ đều có!
Trương Túc: “Không được giành giật giành, còn nếu không sẽ không còn cần thiết hắn/nàng nữa.”
- -----oOo------
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn