tổng tài tàn khốc cưỡng tình

60: Người Con Gái Như Cô

Cánh cửa ngõ mộc vừa phải banh rời khỏi, giờ nhạc sang trọng và quý phái êm ắng nhẹ nhõm tiếp tục tràn cả qua loa ko gian trá, giờ vĩ vắt vừa phải quyến rũ vừa phải nữ tính ùa vô Lam Nghi như 1 cơn sóng vỗ, những nốt nhạc vừa phải điêu luyện vừa phải quan tâm như cuốn phăng xúc cảm trong thâm tâm người rời khỏi biển cả rộng lớn dặt dìu.
Bản nhạc nghe cực kỳ không xa lạ, tuy nhiên Lam Nghi tức thời ko thể ghi nhớ rời khỏi nổi thương hiệu là gì…
Đột nhiên, một thanh âm vang lên, ngữ điệu hài hòa êm ả cho tới nút làm cho Lam Nghi tưởng sai là những nốt dương vắt đang được xen kẹt vô đó…
_ Thanh! Mình chất vấn thiệt cậu, sao cậu hoàn toàn có thể suy nghĩ rời khỏi được loại trò tai quái đản cho tới như vậy được? Có khi nào thấy cậu vì thế phụ phái nữ nhưng mà hoa tâm tốn mức độ thế đâu? Bắt Lôi Triệt nhượng lại công ty lớn CHARM, còn bắt bản thân đóng góp kịch, cậu biết là đợt thứ nhất bản thân bắt gặp đàn bà cậu, khi cô ấy gọi thương hiệu bản thân là Tiểu Văn, bản thân còn quên béng ko phản xạ, may nhưng mà nhờ tài trí thời gian nhanh nhạy cảm này mới nhất lấp liếm được đấy!
Là giọng của Nhiếp Phong!
Chất giọng mặc dầu cô sở hữu thực hiện từng cơ hội cũng ko thể nào là quên được!
Hóa rời khỏi hắn tiếp tục về lâu rồi, vậy nhưng mà Lam Nghi lại tưởng hắn mới chỉ về bên sáng sủa ni nhưng mà thôi!
Đột nhiên, một bóng người to lớn trở người vực lên, sải người mẫu chân dài bước về phía quầy rượu.

Bạn đang xem: tổng tài tàn khốc cưỡng tình

Cho mặc dù chỉ phát hiện ra bóng sống lưng của hắn, tuy nhiên tác phong thanh lịch tràn trề tư thế quý tộc ăn vào tiết Lúc hắn lựa rời khỏi một chai rượu color hổ phìn h đậm ấy khiến cho Lam Nghi chắc hẳn rằng rằng này là Tề Yến Thanh!
Vậy là cô nhỏ xíu hôm nay…là đàn bà của Tề Yến Thanh?
Tại sao Tề Yến Thanh lại mong muốn lường gạt đàn bà bản thân như vậy?
Thật là rất khó hiểu!
Lam Nghi nom Tề Yến Thanh ưu nhã xối rượu mang lại Lôi Triệt, rồi lại xối mang lại Nhiếp Phong…Cả tía người nam nhi đứng lên, tía ly rượu color hổ phách sóng sánh va vấp vô nhau, thanh âm ngân lên thiệt là tao nhã, và tiếng nói trầm thấp của Tề Yến Thanh vang lên, tương tự như dông tố sâu sắc đang được thổi vô rừng cây xào xạc.
_ Hôm ni bản thân cực kỳ vui! Cám ơn sự trợ giúp của những cậu!
Câu thưa của Tề Yến Thanh thiệt sự tiếp tục thổi bùng cơn tức giẫn dữ nãy giờ cứ thâm nhập ngầm âm ỉ cháy trong thâm tâm Lam Nghi lên.

Cô cau chặt sản phẩm lông mi xinh đẹp nhất, người sử dụng ánh nhìn căm giẫn dữ nom vô những khuôn mặt tuấn kiệt nhưng mà chẳng không giống gì thầy thuốc gì sói kia…!
Rút cuộc thì bọn họ coi phụ phái nữ là gì? Là dụng cụ mua sắm sung sướng mang lại bọn họ? Là những con cái búp bê biết cười cợt biết thưa, vày xương vày thịt làm cho bọn họ tùy ý vui chơi sao?
Giới đại thượng lưu bên phía ngoài thì căng bóng trang trọng, nhưng mà phía bên trong thì thối nát nhừ cho tới tận xương tận tủy, thiệt khiến cho cho tất cả những người tớ rùng mình!

Siết chặt bàn tay lại, Lam Nghi nghiến răng nom chằm chằm vô tía người nam nhi trước mắt…
Thật rời khỏi sở hữu một điều, nhưng mà chủ yếu bạn dạng thân thuộc Lam Nghi cũng không sở hữu và nhận rời khỏi, này là mặc dầu cô sở hữu nỗ lực phát triển thành một con cái mèo nhỏ ngoan ngoãn ngoãn ở kề bên Nhiếp Phong, cũng đơn giản cũng chính vì lo lắng mang lại an nguy nan của u nuôi, kinh rằng nếu như như cô phản kháng lại hắn, hắn tiếp tục người sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn nhất thực hiện tổn kinh cho tới người thân trong gia đình có một không hai của cô….Chứ thực chất của cô ấy, vẫn đó là một con cái báo!
Và rồi thanh âm khàn nhẹ nhõm như lửa cháy của Lam Nghi vang lên tức thì trước lúc cô kịp nhận ra:
_ Ba người nam nhi cao cao bên trên thượng phù hợp mức độ lừa một cô nàng, sai bại bên cạnh nhau thưởng rượu…Thật chính hóa học đại trượng phu!
Đầu lông mi của Nhiếp Phong khẽ nhướn cao lên, ánh nhìn sắc bén ấy khuynh hướng về phía Lam Nghi, và khóe môi nở một nụ cười cợt vừa lòng ko phủ giấu quanh.
Lam Nghi xuất hiện nay ở lối vô, làn tóc xoăn dày quyến rũ giống như những cô nàng Du mục, đầu lông mi sắc đường nét và hai con mắt hoang dại như cát rét rơi mạc, sinh sống mũi trực tiếp tắp nằm trong song môi quyến rũ cho tới cực kỳ hạn…Nét hấp dẫn lãng phí dại dột quan trọng nổi trội mặc dầu cô chỉ khoác một cái áo phông thun giản dị và đơn giản và quần jeans khỏe mạnh, thắt sống lưng đồ sộ bạn dạng khoe mẽ lên vòng hông khêu cảm….Cô khảng khái sải chân phi vào vô chống.
Mùi hương thơm hoa Diên vĩ thông thoáng nhẹ nhõm đưa…
Chẳng nhằm đôi mắt cho tới Tề Yến Thanh và Lôi Triệt, Lam Nghi rét mướt nhạt nhẽo đặt điều một cái Usb lên bàn, thủng trực tiếp thưa.
_ Usb ngài cần thiết đây!
Sau bại cô con quay sống lưng loại bỏ đi, chẳng phải như là giống như những cô nàng không giống, sản phẩm tối ở mơ được một đợt bước đi vô căn chống này, chỉ và để được Nhiếp Phong, Tề Yến Thanh hoặc Lôi Triệt nhằm đôi mắt tới…Lam Nghi lại như ngán ghét bỏ, chẳng phải mong muốn đánh dấu một khoảng thời gian ngắn nào!
Nhưng trước lúc cô kịp bước thoát khỏi căn chống, cổ tay của cô ấy đã trở nên 1 bàn tay cứng như thép nguội lưu giữ chặt lại.
Nhiếp Phong kéo lắc Lam Nghi lại, thực hiện lóng lánh ly rượu vô tay.
Hắn kéo sát cô vô bản thân, kể từ ánh nhìn cho đến tiếng nói đều trở thành vô nằm trong giá rét, nghiêm ngặt xung khắc và tàn độc.
_ Tôi tiếp tục được cho phép em lên đường chưa?
Đôi đôi mắt lãng phí hoải của Lam Nghi nom sâu sắc vô lòng đôi mắt bí hiểm sâu sắc thẳm của Nhiếp Phong…Đôi môi cô siết chặt lại….
Lòng đôi mắt quá giá rét, quá nghiêm khắc làm cho Lam Nghi ko thể nom lâu….Mi đôi mắt cô hạ xuống, ánh nhìn sâu sắc bú của cô ấy vô lý thuyết xuống sàn căn nhà.
_ Chưa!
_ Chưa loại gì?
Chất giọng tinh xảo như giờ đàn dương vắt vang lên, lại đem theo gót sự nghiêm ngặt quyền lực tối cao tương tự như một khẩu lệnh.
_ Chưa! Thưa ngài!

_ Thế vì sao em dám quăng quật đi!
_ Tôi không thích thực hiện hư đốn cuộc sung sướng của những ngài!
Cho mặc dù biết chắc hẳn rằng rằng tiếng dối trá như nhằm gạt trẻ em con cái của cô ấy chắc hẳn rằng ko thể qua loa được đôi mắt của Nhiếp Phong, tuy nhiên Lam Nghi thà nhằm hắn nhận rời khỏi bản thân đang được dối trá còn rộng lớn thưa thiệt rằng….Cô ngán ghét bỏ Lúc ở và một khu vực với hắn!
_ Tôi tiếp tục dạy dỗ em ra sao? Khi thủ thỉ đôi mắt phải để vô đâu?
Giọng thưa của Nhiếp Phong nghiêm ngặt xung khắc vang lên…và lòng đôi mắt lãng phí hoải buồn buồn bực của Lam Nghi khuynh hướng về phía hắn…
_ Phải nom vô ngài!
_ Em sở hữu cần đang được cố ý mong muốn chống đối tôi một đợt tiếp nhữa, chính không?
Lam Nghi rùng bản thân, kí ức tối bại bên trên trường bay cá nhân vẫn tồn tại ám ảnh cô như 1 căn dịch tâm lý…Làm sao cô hoàn toàn có thể quên?
_ Không! Thưa ngài!
Lam Nghi nhấp lên xuống đầu, ánh nhìn phía xuống….
_ Tôi tiếp tục mang lại em nom xuống chưa?
Chất giọng oai quyền vang lên, tràn trề sự tức giận…khiến mang lại Lam Nghi cần ngước lên, nom sâu sắc vô hai con mắt tràn trề sắc bén oai quyền của hắn!
Người nam nhi trước mặt mũi này, người nam nhi sở hữu sinh mạng của u cô, và sở hữu cả sinh mạng của cô…
Bây giờ nhưng mà Lam Nghi “phản kháng”, mặc dù đơn giản chút “phản kháng” nhỏ nhoi như một con cái con kiến, chắc hẳn rằng cũng tiếp tục khiến cho cô cần trả giá chỉ cực kỳ đắt!
Vì thế cô chỉ từ cơ hội cắm răng nín nhịn, và nín nhịn!
Những người như cô ở vô toàn cầu của Nhiếp Phong, vốn liếng dĩ ko khi nào nổi tiếng nói!
Gương mặt mũi xinh xắn nhưng mà khiếp sợ của Nhiếp Phong ghét bỏ sát lại, thanh âm nữ tính và làm cho Lam Nghi rét mướt toát cả sinh sống sống lưng.
_ Em chớ cho rằng tôi ko biết em đang được thám thính khu vực xóa xăm!
Đôi đôi mắt của Lam Nghi lắc lên chấn động, cô cắm chặt răng lại, lập cập rẩy…

Tại sao hắn biết?
Chẳng lẽ…Gia Kính nói?
_ Đừng nỗ lực qua loa đôi mắt tôi! Vết xăm bại thể hiện nay rằng em nằm trong quyền chiếm hữu của ai! Nếu như em cố ý xóa nó, đợt sau…
Bàn tay vắt ly rượu của Nhiếp Phong khẽ trả lên, miết lên vầng trán tròn trặn trịa của Lam Nghi, vén làn tóc xù của cô ấy rời khỏi sau đai tai tròn trặn trịa.
_....Tôi tiếp tục xăm nó….phía trên này!
Bàn tay vẫn vắt ly rượu, đầu ngón tay tinh xảo của Nhiếp Phong miết một đàng lên vầng trán của Lam Nghi, ánh nhìn nghiêm ngặt xung khắc sắc rét mướt nom vô hai con mắt như rơi mạc kia…Thanh âm nhẹ dịu vang lên.
_ Em nghe rõ rệt tiếng tôi thưa chưa?
_ Vâng!
_ Vâng gì?
_ Vâng! Thưa ngài!
Lam Nghi lập lại tiếng thưa như một chiếc máy, và Nhiếp Phong mỉm cười cợt thưa với cô….
_ Ngoan lắm! Em hóng tôi ở ngoài! Tôi tiếp tục rời khỏi ngay!
Nhiếp Phong lý tưởng buông bàn tay đang được cầm lấy cổ tay của Lam Nghi rời khỏi.

Xem thêm: sủng trong lòng bàn tay

Cô rụt tay về, bên trên cổ tay miếng khảnh còn hằn vẹn toàn vết tay thít đỏ rực rực.

Lam Nghi con quay người bước tiến, cổ tay cầm chặt lập cập rẩy….
****
Lam Nghi ngồi xuống bậc thang, bàn tay vẫn vân vê cổ tay bị tóm cho tới ửng đỏ…Đôi đôi mắt nom vô lăm le vô không gian phía trước…
_ Đang suy nghĩ gì vậy?
Thanh âm tinh xảo vang lên, kéo ngược Lam Nghi về lúc này.
Ánh nom lãng phí hoải của Lam Nghi phía lên, tạm dừng bên trên điểm người nam nhi thanh lịch xinh xắn trước mắt…
Đôi môi cô hé banh, thanh âm khàn nhẹ nhõm vang lên.

_ Không sở hữu gì cả….
_ Nếu như vướng mắc vì sao tôi biết em lăm le lên đường xóa xăm, thì thưa mang lại em biết ko cần vì thế Gia Kính nói…mà là vốn liếng dĩ vô xe cộ của Gia Kính sở hữu camera!
Tiếng thở nhiều năm len lén vang lên…
Hóa rời khỏi là thế!
Đáng đáng ra cô cần đoán rời khỏi được mới nhất đúng!
Con người dân có tính chiếm hữu cao ngất trời, nhiều nghi vấn như Nhiếp Phong thì làm thế nào sở hữu chuyện hắn tin yêu tưởng trọn vẹn vô người khác!
Nhiếp Phong nom Lam Nghi ngồi bên trên bậc thang, làn tóc mềm mịn xõa tung sau sống lưng, xòa bên trên bải vai mềm mịn của cô…Dáng người cô gầy nhom gầy xinh xắn, đột nhiên lại khiến cho hắn cảm nhận thấy sở hữu chút yếu ớt ớt….
Tự nhiên trong thâm tâm hắn, tương tự như sở hữu một cơn dông tố rét mướt thổi qua…
Đôi đôi mắt Lam Nghi cứ nom mãi xuống song giầy sang trọng và quý phái của Nhiếp Phong….đột nhiên, một dế yêu được trả cho tới trước mặt mũi cô.
Lam Nghi khó khăn hiểu ngước nom hắn…
_ Số điện thoại thông minh của bác bỏ sĩ thẳng chữa trị mang lại u em ở tức thì đầu danh bạ.

Xem thêm: bắt cóc con tim lyrics

Em gọi mang lại bà ấy bảo rằng em là Lam Nghi, bà ấy tự nhủ em là kẻ của tôi!
Đôi đôi mắt sâu sắc thẳm của Nhiếp Phong như hòa vô color bóng tối sau sống lưng, mỗi lúc càng đắm chìm, mỗi lúc càng túng thiếu ẩn…
Lam Nghi thở rời khỏi một khá nhiều năm, nom vô dế yêu vô tay Nhiếp Phong…
Rồi thanh âm rảnh nhạt nhẽo như xa thẳm vắng tanh vang lên, như hòa nằm trong làn dông tố.
_ Không cần thiết đâu…cám ơn ngài! Chỉ cần thiết u tôi sinh sống ổn định, trị ngoài dịch và mạnh mẽ là được…Tôi….không thích phiền phức bà ấy!
Câu vấn đáp của Lam Nghi khiến cho Nhiếp Phong ngẩn người.
Hắn nom cô vực lên, lẳng lặng bước qua loa hắn....Cái nom mơ hồ nước của cô ấy thiệt sự vô nằm trong ám ảnh…
Nhiếp Phong đâu hiểu được, trong thâm tâm Lam Nghi, cô trọn vẹn không hề dũng khí, không hề tư cơ hội, nhằm gọi năng lượng điện mang lại u nuôi nữa…
Một người đàn bà như cô….
Còn hoàn toàn có thể sở hữu tự động trọng nhằm đối lập với những người nào là nữa đây?


Truyện tấn công dấu

Nhấn nhằm coi...

Truyện đang được đọc

Nhấn nhằm coi...