bạn trai trên mạng của tôi

_ BẠN TRAI TRÊN MẠNG CỦA TÔI_

Tôi vô tình trông thấy một anh trai bên trên mạng rất rất đẹp mắt trai! Mới coi một vạc là tôi vẫn ham muốn thịt anh tao rồi.

Bạn đang xem: bạn trai trên mạng của tôi

"Chào anh!"

"Này anh ơi"

"Anh đẹp mắt trai ơi!"

Tôi gửi liên tiếp cả gò lời nhắn tuy nhiên anh đều ko màng nhằm ý cho tới. Lúc ấy tôi suy nghĩ âm thầm, đẹp mắt trai nhưng mà chảnh thì vứt ai dè...

"Xin lỗi em, ban nãy anh bận nên ko rep được."

"Có chuyện gì sao cô bé?"

Ôi u ơi, ai cơ lôi tôi thoát khỏi sự u say mê này chuồn. Anh ấy vấn đáp lời nhắn của tôi vày tiếng động.

Mẹ kiếp!

Cái giọng ngọt, trầm rét khiến cho tôi chỉ ham muốn xỉu tía vòng trái khoáy khu đất thôi. Cả người tôi lắc lên, chính thức nhắn lại cho tới anh ấy.

"Không sao đâu ạ. Chỉ là em ham muốn thích nghi anh tí thôi ạ."

"Vậy ư? Em chắc chắn chứ?"

Tôi khự lại vài ba giây, sao anh lại phát biểu câu ấy nhỉ. Nhưng tôi đem kệ vì như thế là trai đẹp mắt mà!

"Vâng ạ..."

Cứ như vậy thời nay tôi cũng nhắn tin cẩn cho tới anh, truyện trò nằm trong anh. Anh rất rất ấm cúng, êm ả dịu dàng, đẹp mắt trai. Tôi nhượng bộ như say sưa nhập vào thương yêu này rồi.

Cùng vào trong ngày hôm đấy, quán ăn thôn của phòng tôi đem chuyện gì cơ rất rộng lớn ở mặt mày căn nhà. Tiếng mắng chửi vang từng cả xóm!

"Khốn kiếp! Dám mượn không đủ can đảm trả!"

Bọn chúng ta phá huỷ đồ vật xung xung quanh nhà, tôi coi đi ra xa vời thấy một con xe lịch sự đang được đậu trước cơ. Nhìn người nhập xe cộ còn rất rất trẻ con vẫn vậy còn rất rất đẹp mắt trai. Tôi coi mãi, sao cậu tao giống như... tình nhân của tôi vậy?

"TING!"

Tiếng chuông điện thoại cảm ứng khiến cho tôi giật thột.

"Bảo bối, anh ghi nhớ em bị tiêu diệt mất!"

Tôi coi loại lời nhắn nhưng mà không đủ can đảm đáp lại. Tôi vẫn kế tiếp quan sát về phía con xe bỗng nhiên anh tháo dỡ cái kính đen ngòm đi ra. Cách xuống xe cộ, khi ấy tôi như hồn ly biệt ngoài xác!

Là anh ấy! Tấn Nhật , anh ấy làm những gì ở phía trên chứ?

Một thương hiệu nam nhi cao to tướng vạm vỡ chạy cho tới.

"Đại ca, chúng ta không thể ở nhập căn nhà nữa!"

Bỗng Tấn Nhật đặt chân đến mặt mày cửa ngõ căn nhà chúng ta giẫm mạnh một chiếc khiến cho cửa nhà sụp xuống.

"Bọn khốn này, nếu như tao tìm kiếm được tao tiếp tục giết thịt không còn bọn nó!"

Tôi nghe xong xuôi ngay lập tức núp vào trong 1 góc khuất. Tôi e hãi lập cập lên, rốt cuộc kẻ tôi yêu thương làm những gì vậy? Lại thêm 1 lời nhắn kể từ hắn gửi cho tới, chuyến này là một trong những tin cẩn nhắn:

"Vì sao em ko vấn đáp lời nhắn của tôi?"

Tôi lập cập cụ cập gọi loại lời nhắn ấy, nếu như tôi ko vấn đáp liệu đem bị anh ấy phun cho 1 vạc nhập thái dương rồi chuồn toi không?

Thế là tôi người sử dụng đôi bàn tay lập cập lẩy bẩy của tôi nhằm vấn đáp anh.

"Em đem việc bận một chút ít."

Tin nhắn vừa vặn gửi kèm theo xuất hiện tại chữ vẫn coi. Đầu chạc mặt mày cơ ngay lập tức phóng đi ra một lời nhắn.

"Bận vậy sao? Cần anh canh ty gì không?"

Giúp loại khỉ mốc căn nhà anh, canh ty của anh ấy là giẫm cửa ngõ căn nhà người tao à? Thôi thôi em xin

Tôi ngay lập tức vấn đáp.

"Không cần thiết."

Câu vấn đáp của tôi khiến cho anh ko ưng ý thì cần. Liền khiến cho căn nhà sát bên nổi tiếng động rộng lớn.

"Khốn kiếp! toán chó chết"

Tôi liếc coi qua quýt khe nhỏ, thấy anh vẫn người sử dụng một cái ghế ném vào trong 1 người không giống. Anh tao đứng người khép nép, trong cả cựa cũng không đủ can đảm.

Là tôi chọc phẫn nộ anh ấy sao? Nghĩ cho tới phía trên cả thân thiết tôi như cất cánh cả hồn chuồn.

Tôi ham muốn phân tách tay! Ngay giờ đây. Nhưng nếu như chia ly anh ấy liệu tôi đem bị bọn người xã hội đen ngòm bắt chuồn như nhập bao nhiêu bộ phim truyện không?

Tôi suy nghĩ cho tới cơ ngay lập tức nhắn lại cho tới anh một lời nhắn.

"Em cũng ghi nhớ anh."

Lần này đầu chạc mặt mày cơ không tồn tại động tĩnh gì. Chỉ nhằm lại chữ vẫn coi, tôi lại coi qua quýt phía khe nhỏ ấy. Lần này anh ấy không còn tức phẫn nộ rồi, thay cho nhập cơ anh ấy cứ coi mãi điện thoại cảm ứng. Tôi đem chút e hãi trong trái tim. đột nhiên lại một lời nhắn gửi cho tới.

"Anh ham muốn gặp gỡ em, ngày mai chín giờ. Địa chỉ anh gửi em sau"

What? Đùa tôi chắc chắn, tôi đâu đem ngu nhưng mà tự động lết xác cho tới địa điểm bị tiêu diệt chứ? Thôi thôi, anh đem chân tự động chuồn 1 mình chuồn chứ ai rảnh nhưng mà đi!

"Vâng."

Tôi vấn đáp như bản thân vâng câu nói. lắm vậy

Tôi liếc coi cái đồng hồ thời trang của tôi, giờ đây vẫn chính là chín giờ sáng sủa rồi à? Tôi trông thấy lời nhắn của anh ấy tao, ghi rõ rệt aaabbbb gì đó tuy nhiên tôi chỉ coi ko đáp lại. Bản thân thiết bản thân kế tiếp quấn mền ngủ.

Tôi và anh tao là loại mến bên trên mạng, vốn liếng chỉ mất bản thân tôi thấy mặt mày anh. Còn anh thì chưa bao giờ gì nhiều về tôi, nên tôi chả giắt gì nhưng mà cần e anh tao.

Đầu tôi thì tâm lý vậy tuy nhiên thể xác này của tôi đang được thay cho trang bị nhằm cho tới địa điểm hẹn!

Tôi đem trang bị kín từ trên đầu cho tới chân. Lúc bạn dạng thân thiết tôi cho tới điểm hẹn là 10 giờ rồi cơ tuy nhiên anh tao vẫn ngồi ở một góc bàn nhỏ ở quán. Tôi vờ vịt gọi một ly trà sữa ở góc cạnh đối lập để ý.

"Em cho tới chưa? Anh ghi nhớ em vượt lên trước..."

Xin lỗi anh! Nếu là trước đó thì em tiếp tục vui sướng ham muốn bị tiêu diệt chuồn sinh sống lại tuy nhiên giờ thì em e rất nhiều đấy.

"Em van nài lỗi, em vừa vặn thức dậy. Anh đợi em tí nha... moa moa."

Tôi thấy bạn dạng thân thiết bản thân thiệt mạnh mẽ và uy lực, nếu như anh tao biết tôi cho tới anh tao leo cây thì anh tao tiếp tục truy sát tôi rơi rụng. Sợ bị tiêu diệt chuồn được. Tôi ngồi nhâm nhi ly trà sữa của tôi chắc chắn khoảng chừng 1 giờ đồng hồ rồi. Anh nhượng bộ như chẳng đem dự định dời chuồn, sao lại nhất quyết thế nhở? Không biết bị tôi cho tới leo cây sao? Tôi coi anh tao đem chút thương xót, tuy nhiên ghi nhớ lại chuyện hôm vượt lên trước thì không! đột nhiên điện thoại cảm ứng của tôi vang lên giờ đồng hồ chuông, tôi lắc cả hồn. Nhanh chóng tắt chuông điện thoại cảm ứng chuồn.

"Tại sao em ko đến?"

Tôi chỉ coi nhưng mà ko đáp lại.

"Có cần bởi tôi chiều em vượt lên trước không?"

Xem thêm: một đời một kiếp truyện

Chiều loại con cái khỉ thô đấy! Anh ham muốn tiến công tôi thì đem.

"Em mau vấn đáp cho tới tôi! Đừng nhằm tôi bắt được em, tôi vô cùng ko buông tha cho tới em đâu Phương Nghi."

Tôi gọi loại lời nhắn nhưng mà lập cập từ đầu đến chân. Nhìn anh tao kể từ xa vời, trời má ơi, ác khí xuất hiện tại thiệt à? Liệu anh tao ham muốn giết thịt tôi à? Huhu tôi ko ham muốn bị tiêu diệt, bố mẹ ơi con cái ko ham muốn bị tiêu diệt.

"Em cứ trốn, tôi đùa trò trốn lần nằm trong em! Kẻ thua thiệt sẽ rất cần phía trên nệm của kẻ thắng!"

Tôi ôm theo đòi một tá sự lếu láo loàn nhắn lại cho tới anh.

"Anh phát biểu thì hoặc lắm! Anh suy nghĩ anh đang được phát biểu đồ vật gi vậy! Xin lỗi anh nha căn nhà là cần đem nóc!!!"

"Chỉ phải là em là được."

Ôi u ơi, tui sụp loại đụi vượt lên trước. Nhưng tôi vẫn còn đấy lý trí đấy nhé, tôi gọi xong xuôi, cũng lắc động xong xuôi rồi. Đối đáp anh một câu.

"Xin lỗi anh, tao chia ly chuồn..."

Sau khi nhắn tôi ngay lập tức ngay tức khắc ngăn anh tao lại. Tôi e... e rằng anh tao tiếp tục giết thịt tôi rơi rụng.

Tôi lén quan sát về phía anh tao, anh coi chằm chằm nhập điện thoại cảm ứng. Gương mặt mày như kẻ thất tình, à cũng giống vừa vặn mới nhất thất tình thiệt.

Tôi tuy rằng lòng đem chút không yên tâm, tuy nhiên cũng tự do lắm. Vì tôi sẽ không còn cần thiết lo sợ e các bạn trai bản thân tiếp tục rất lâu buồn ngán tiếp tục lôi súng phun nhập đầu bản thân một chiếc.

Tôi suy nghĩ âm thầm nhập bụng, đem chút vui sướng vui sướng. Sau cơ ngay lập tức chuồn quẩy!

Tôi đùa cho tới khoảng chừng 9h tối cơ, mệt nhọc vượt lên trước nên mới nhất lết về căn nhà. Nhưng tôi thấy là kỳ lạ, sao đi dạo này thôn tôi nhiều xe hơi vậy? Trúng số cả sao?

Tôi vừa vặn phi vào căn nhà thì ngay lập tức đựng giọng căn vặn tía bản thân.

"Ủa tía ơi, thôn đem gì hoặc sao nhưng mà xe hơi nhiều vậy?"

Tôi cù mặt mày về phía tía, thiu u kiếp! Tôi đứng hình!!

"Về rồi à? Sao con cái đem các bạn trai ko báo tía biết vậy? Người tao đẹp mắt trai, lễ phép tắc, chất lượng bụng vậy cơ mà?"

Tôi nghe tía bản thân phát biểu xong xuôi nhưng mà trầm tính. Tốt bụng? Lễ phép? Thôi thôi tía ơi! Thường ngày tía bảo con cái cần lựa chọn người nhưng mà yêu thương cơ mà? Sao giờ tía lại đồng ý người như anh tao chứ?

"Sao em khônh phát biểu căn nhà em ở phía trên, thực hiện anh đi tìm kiếm một ngày dài trời..."

Tôi bị đứng tim bên trên địa điểm, thiu u ơi.

"Làm... làm thế nào... anh hiểu rằng... căn nhà tôi?"

Tôi e cho tới nỗi cà lăm luôn luôn rồi phía trên. Tôi giờ đây đứng không cử động coi anh và tía bản thân. Đời tôi cho tới đó là tàn ư?

"Anh là các bạn trai em, làm thế nào ko biết căn nhà em được chứ?"

Bạn trai loại con cái khỉ mốc, tôi trừng đôi mắt với lời nói của anh ấy. Nhưng trong những lúc cơ anh chỉ đáp lại tôi vày nụ mỉm cười.

Anh suy nghĩ anh mỉm cười là được à?

Ba tôi bỗng nhiên phát biểu lớn:

"Thôi tía mi buồn ngủ vượt lên trước, nhị đứa đem gì thì phát biểu cùng nhau. Mà lỡ trễ vượt lên trước thì ngủ công cộng cũng khá được, nhị chưng ko cấm cản."

Tôi nghe xong xuôi câu nói. tía phát biểu ngay lập tức cứng cả người! Tôi là con cái nuôi cần không? Chứ đem người tía này lại đẩy con cái bản thân nhập địa điểm chết!

Tôi trông thấy u bản thân kể từ bên dưới nhà bếp lên, u tôi là kẻ ngặt xung khắc chắc hẳn rằng sẽ không còn khi nào nhằm anh tao ở lại phía trên.

"Nghi về rồi cơ hả? Mau mau bảo các bạn trai tối ni ngủ ở trong nhà bản thân đi!!"

Ai fake tôi chuồn ngoài phía trên mau lên! Tôi là con cái rơi con cái rớt ở ngoài đàng chứ làm những gì cần con cái của tía u chứ?

Nói thế tía tôi kéo kéo tay u tôi nhập nhập. Để tôi với anh ở lại 1 mình, người tôi lập cập cụ cập cả lên.

Bỗng anh đứng lên, bước về phía tôi. Tôi không hiểu nhiều sao bạn dạng thân thiết cứ lùi mãi, lũi cho tới nỗi tự động đâm vào góc tường.

"Bụp!!"

Anh đập mạnh nhập tường.

"Em thấy rồi cơ, tía u em cũng khá mến anh."

"Thích... thì mến chứ... tôi đâu... mến anh..."

"Em phát biểu loại gì!?!"

Tôi bị anh tao dọa dẫm cho tới tim của tôi nó rớt chuồn đâu ko biết.

"Tôi... tôi... phát biểu..."

Một nụ thơm bất thần đặt điều nhập môi tôi, song môi của anh ấy toàn mùi vị rượu! Khiến tôi chỉ ham muốn đẩy nó thoát khỏi môi bản thân, tuy nhiên tôi ko thể vì như thế điều gì cơ.

"Nếu phẫn nộ anh thì phẫn nộ, vô cùng ko được quăng quật anh... biết ko bảo bối!"

Con tim tôi đập liên miên, nhượng bộ như nó không thể nào điềm đạm lại được. Câu phát biểu của anh ấy càng khiến cho tôi càng ko kiềm lấy được lòng bản thân.

Tôi ngước đôi mắt lên coi anh, sinh sống mũi cao ấy, song môi ấy. có vẻ như tôi ham muốn sở hữu toàn bộ, tôi quên rơi rụng chủ yếu bản thân là ai nhập khoảnh xung khắc ấy.

"Khụ khụ, nhị đứa ham muốn làm những gì thì vô chống nhé! Trước cửa ngõ thì ko chất lượng lắm."

Tôi ngượng chín mặt mày, trong cả mặt mày anh cũng đỏ lòe rồi.

"Thưa chưng... ko... thưa tía... mai đem gì con cái lại cho tới ạ."

What? Anh ấy vừa vặn gọi tía tôi là "ba"? Nhanh vậy à? Anh chớ suy nghĩ thơm tôi một chiếc nhưng mà yêu cầu thực hiện con cái rể tía tôi nhé!

"Ấy ấy, sao lại mai cho tới chứ?"

Đấy đấy, tôi biết tức thì mà! Làm sao tía tôi lại hoàn toàn có thể nhằm anh tao thực hiện con cái rể bản thân chứ.

"Phải là hôm nào thì cũng cho tới mới nhất được! Con trai của ba!!"

"Vâng! Ba!"

Tôi nghe những câu nói. tía bản thân phát biểu nhưng mà tan nhừ trái tim nhỏ nhắn rộp này. Sao tía phát biểu tía yêu thương con cái nhất nhưng mà giờ đó lại fake con cái nhập tay kẻ này?

Hắn đặt chân đến ngay gần tôi, kề nhập tai tôi.

"Mai tái ngộ em nhé, phu nhân yêu!"

Hắn bảo tôi là phu nhân yêu? Từ khi nào tôi phát triển thành phu nhân yêu thương của hắn chứ! Có cho tới bà đó cũng ko thèm nhé!

Hắn cù người chuồn, tôi đem chút luyến tiếc. Nhìn bóng sườn lưng của hắn tim tôi ko kiềm được nhưng mà đập loạn xị. Tôi bất giác ghi nhớ lại nụ thơm ban nãy, một cảm xúc kỳ lạ thông thường xẩy ra. Tôi ham muốn được ở trong tầm tay hắn, một đợt tiếp nhữa cảm biến loại thướt tha ấy nữa.

Xem thêm: bento màu nào cay nhất

"Người tao chuồn rồi, ngừng hoạt động lại chuồn ngủ đi!"

Giọng phát biểu của tía tôi khiến cho tôi lắc phun bản thân.

....