bẫy rập của bệnh kiều

Quý Ân Húc xuyên sách.

Khi hắn vừa phải phanh đôi mắt rời khỏi vẫn thấy bản thân ở bên dưới gầm chóng của người đẹp.

Bạn đang xem: bẫy rập của bệnh kiều

Phía bên dưới là mặt mũi khu đất giá rét.

Phía bên trên là tiếng động của người đẹp và Hoàng thượng điên loan hòn đảo phượng, ko biết trời khu đất là gì.

Toàn thân thiện Quý Ân Húc cảm nhận thấy bất ổn lắm. Hắn phía trên mặt mũi khu đất rắn rỏi, nhị tay bỏ lên bụng, cảm nhận thấy bạn dạng thân thiện chẳng không giống gì đang trong một cỗ quan lại tài.

Qua cuộc trao thay đổi thân thiện người đẹp và Hoàng thượng, hắn mới nhất mơ hồ nước nắm rõ, đó là một quyển đái thuyết BL Cao H.

Hoàng đế yandere thô bạo kinh hãi X thái giám nhỏ tươi tắn ngọt nhạt nước.

Hắn cũng đoán được người sở hữu của thể xác này là Lý Đức Tráng, là một trong những hộ vệ thông thường vô cung.

Không sở hữu bàn tay vàng.

Không sở hữu khối hệ thống bảo kê.

Không sở hữu hào quang đãng anh hùng chủ yếu.

Ngay cả một chiếc thương hiệu hoặc cũng không tồn tại, vô vẹn toàn tác ko hề sở hữu đất dụng võ của anh hùng này, đó là một trong mỗi vai phụ tuy nhiên trong cả mặt mũi anh hùng chủ yếu cũng trước đó chưa từng thấy!

Về phần vẹn toàn nhân vì sao hắn rất có thể đoán rời khỏi được thân thiện phận của tôi, đặc biệt giản dị và đơn giản.

Trong vẹn toàn tác sở hữu vô số bao nhiêu thương hiệu ngu dám trườn xuống gầm chóng người đẹp, với ý vật dụng ké nữ giới nhân của Hoàng đế!

Nguyên công ty Lý Đức Tráng tướng mạo mạo tuấn mỹ, đối với nữ giới nhân còn đẹp lung linh hơn.

Nhưng mặt mũi đẹp mắt thì hữu ích lợi gì?

IQ tỷ trọng nghịch tặc với việc xinh đẹp mắt à!

Thế tuy nhiên, “hắn” ỷ lại vô việc bản thân sở hữu khuôn mặt mũi đẹp mắt tuy nhiên rời khỏi chiêu dụ hoặc mỹ nhân! Ngay tối ni, sau khoản thời gian Hoàng thượng cút, “hắn” cần thông dâm với nàng!

Mỹ nhân vì như thế mong muốn tận dụng vẹn toàn công ty nhằm sinh rời khỏi Hoàng tử, sau khoản thời gian xong xuôi việc nường tao tiếp tục thịt người khử khẩu. Sau cơ phía Đông xẩy ra chuyện, gian dối phu gian phụ bị người không giống vạc hiện nay.

Thế là “hắn” bị tiêu diệt...

Người không giống xuyên sách, ko cần sở hữu bàn tay vàng thì cũng rất được khối hệ thống gánh, ko được sản xuất anh hùng chủ yếu cao quý thì rất nhiều cũng chính là anh hùng phản diện tàn bạo.

Vì sao cho tới lượt Quý Ân Húc xuyên sách, hắn lại phát triển thành bia hứng đạn vô danh hả?

Oki, coi như thực hiện bia hứng đạn cút, tuy nhiên sao lại cần lựa khi xấu xa hổ thế này tuy nhiên xuyên sách vậy!

Hắn đang được đặc biệt mong muốn quậy nhừ năng lượng điện phủ của Diêm Vương!

Không bao lâu sau, phía bên ngoài phổ biến thái giám nhỏ giọng thì thầm, "Hoàng thượng, Quý phi nương nương hay mộng đè, mong muốn ngài qua loa mặt mũi ấy coi demo..."

"Lý bởi cũ rích…"

Thế tuy nhiên, Hoàng thượng phía trên chóng nghe vậy, một câu cũng ko rằng, ngay tắp lự rút thu chim vô lồng rồi rời cút.

Trong chống tức thời rơi vào tĩnh mịch, một cung nữ giới cút vô dọn dẹp đồ vật, kể từ bên trên chóng rớt xuống một chiếc gối khiến cho hắn nhức mong muốn bị tiêu diệt.

Không bao lâu sau, lâu mà đến mức Lý Đức Tráng ê cứng cả thủ công, vị người đẹp tưởng chừng vẫn quên mất mặt hắn chợt nói: "Ra phía trên cút.”

Lý Đức Tráng lập cập rẩy trườn ra bên ngoài.

Mỹ nhân ko biết kể từ lúc nào vẫn đưa đến quần áo chỉnh tề, bên dưới ánh nến lù mù ảo rất có thể nhận ra phong tình điểm khóe đôi mắt, nằm trong làn domain authority White nõn nường...

Trong đôi mắt của người đẹp, phái nam nhân trước mặt mũi đẹp mắt giống như ngọc, dáng vẻ người to lớn, như bông tuyết rơi xuống phàm trần, tuấn tú độc đáo. Dù mang đến hắn ko rằng một điều nào là, chỉ cúi đầu xuống, tuy nhiên cũng đầy đủ nhằm người đẹp cảm biến được sự kháng cự của hắn.

"Hối hận rồi sao?"

“ Ờ…" Chứ còn gì nữa!

"Người tự động nguyện mong muốn thực hiện rét chóng mang đến tao ko cần là ngươi sao?"

"..." Nếu giờ tôi rằng ko cần, cô sở hữu tin cẩn không?

Mỹ nhân vốn liếng đang được tức giẫn dữ, thấy vóc dáng này của hắn, nhịn ko được tuy nhiên gắt:

"Ngươi đùa bỡn với bổn cung sao?!”

Lý Đức Tráng lập cập rẩy, vội vã vàng quỳ xuống. Hai đầu gối dập mạnh xuống mặt mũi khu đất, đau tới nỗi thực hiện hắn suýt chút thì nhảy khóc.

"Nương nương, tao... Nô tài sở hữu một cơ hội đảm bảo chất lượng hơn!"

Mỹ nhân nhìn chằm chằm vô hắn, ý rét vô đôi mắt nường vẫn ko tan biến.

Lý Đức Tráng biết đó là ngầm đồng ý, hắn lập cập rẩy rằng tiếp:

"Hoàng thượng đang được vô thời kỳ sung mãn, nương nương vẫn nên có bầu long chủng, cơ mới nhất là tiếp sách tin cậy nhất, ngộ nhỡ cửa ngõ nhộn nhịp xẩy ra chuyện, nô tài và nương nương đều ko thể bay nàn."

“Điểm này bổn cung còn cần thiết ngươi dạy dỗ bảo sao?!"

Nếu ko cần vì như thế Hoàng thượng đặc biệt hiếm khi tới lui, từng lượt cho tới còn bị Quý phi gọi cút mất mặt, thì nường sở hữu đồng ý ý kiến đề xuất của Lý Đức Tráng không?!

"Nô tài rất có thể canh ty nương nương một tay, chỉ mang đến nương nương thuật thông chống."

Mỹ nhân sửng nóng bức.

Thuật thông chống trước ni là kín đáo luôn luôn được bao phủ lấp liếm đặc biệt kỹ.

Nữ nhân vô cung ai nấy đều tándóc, duy chỉ mất công phu bên trên chóng là ko Chịu bật mí từng chữ nửa câu. Cũng sở hữu người ra bên ngoài, chào những yêu tinh ma ở nhà chứa vô, tuy nhiên ko cần ai ai cũng đầy đủ đảm bảo chất lượng nhằm trấn áp được bao nhiêu loại này.

Một thương hiệu thị vệ sao rất có thể biết được?

"Chỉ nhờ vào ngươi thôi sao?"

Đúng vậy, đích vậy, đó là tao.

Hắn là SV ngành hội họa, tuy rằng ko đảm bảo chất lượng nghiệp tuy nhiên cũng có thể có chút tiếng vang, thông thường xuyên sở hữu người tìm về nhờ hắn phác hoạ họa. Trong số đó sở hữu bà chị già nua tàn ác mái ấm hắn! Hắn nghe biết cuốn sách này, là nhờ công tích đồ sộ rộng lớn vĩ đại của bà chị cáo già nua ấy! Dù hắn vẫn muốn vô hiệu hóa thì vẫn bị bà chị bắt xay hiểu không còn chuyên mục này!

Mặc cho dù vẫn còn đó là trai tân, tuy nhiên hắn ko cần người thiếu thốn kinh nghiệm tay nghề.

Xem thêm: cây táo nở hoa tập 67

"Xin nương nương ban mang đến giấy tờ cây bút."

Mỹ nhân liếc đôi mắt nhìn hắn, sau khoản thời gian vén áo bao phủ cút, nường lấy giấy tờ cây bút trả mang đến hắn.

Lý Đức Tráng núm cây bút, chỉ khoảnh khắc sau, một bức xuân cung đồ gia dụng vẫn trở thành hình trong giấy.

Ánh đôi mắt người đẹp sáng sủa lên, nường núm hình ảnh cơ lên, lênh láng ngụ ý tuy nhiên nhìn hắn một lượt kể từ bên trên xuống dưới: "Nhìn ko rời khỏi, ngươi còn tồn tại khả năng này đó!"

Lý Đức Tráng khiêm tốn: "Nương nương quá tuyên dương rồi. Cứ thực hiện vậy, lại thêm thắt cả mỹ mạo của nương nương, dành được trái khoáy tim Hoàng thượng tất yếu là sự việc vô tầm với."

Mỹ nhân chậm rãi rãi cấp hình ảnh lại, ánh nhìn quan sát về phía hắn, ko tiếc điều tuyên dương ngợi:

"Không tệ, thời điểm ngày hôm nay ngươi cứ về trước cút. Suy nghĩ về kỹ coi nên vẽ gì, tiếp sau đó đợi tao truyền ngươi cho tới. "

Trong lòng Lý Đức Tráng mừng như điên, tuy nhiên bên trên mặt mũi vẫn bình đạm như không tồn tại chuyện gì.

"Tuân mệnh.”

Chỉ thêm 1 bước nữa là hắn xuống gặp gỡ Diêm Vương rồi! Lý Đức Tráng thở phào thoải mái.

Hắn nỗ lực lưu giữ lại tình tiết của cuốn sách.

Nam công ty Mục Giản vô cuốn sách này là một trong những người dân có hiệ tượng vô sợ hãi, tuy nhiên thiệt rời khỏi tâm tư lại không đẹp xa thẳm, hắn là một trong những kẻ điên tránh bản thân vô bóng tối.

Y là con cái bởi Quý phi sinh rời khỏi.

Nhưng tâm địa Quý phi thâm nám sâu sắc khó khăn dò!

Quý phi biết bản thân tiếp tục phát triển thành tiềm năng của người xem vô cung, vì như thế làm cho nam nhi rất có thể tiện nghi leo đăng quang báu, nường mặc kệ toàn bộ. Giết không còn những ai ngăn cản tuyến đường của nường, tuy nhiên cho tới ở đầu cuối nường lại lựa chọn tráo thay đổi thân thiện phận mang đến người con của cung nữ giới.

Kể kể từ cơ, u con cái mái ấm cung nữ giới thừa hưởng vinh hoa phú quý.

Còn con cái của Quý phi cần Chịu rét, Chịu đói, ngày ngày sinh sống vô lãnh cung giá rét, bị trần gian quên khuấy. không những thế, hắn còn bị những cung nữ giới, thái giám và đồng liêu vô cung Lúc dễ dàng, chèn lấn. Thời gian dối trôi cút, hắc mã vẫn quay về đàng đua của chính nó, chém vua đoạt ngôi, vô hiệu hóa toàn bộ những người dân từng bắt nạt hắn.

Huynh đệ đảm bảo chất lượng của hắn là một trong những đái thái giám vô cung, tên thường gọi là Dương công công.

Không quyền lực tối cao, ko vị thế.

Nhưng vô thời khắc Mục Giản chuẩn bị bị tiêu diệt đói, cậu vẫn mang đến hắn một chiếc bánh bao cứng ngắc. Từ cơ phát triển thành ánh dương độc nhất của hoàng thượng, dẫn lối mang đến trái khoáy tim y!

Lý Đức Tráng đấm trái khoáy tấn công cần.

Để sinh sống sót, ôm đùi anh hùng đó là lựa lựa chọn đảm bảo chất lượng nhất!

Mặt đẹp mắt thì sao! Tên ấy còn ko sinh sống sót nổi qua loa tía dòng!

Hắn không tồn tại ước mong muốn gì cao xa thẳm, chỉ việc tìm được chút chi phí là được.

Nếu như ước nguyện ấy ko trở thành một cách thực tế, vậy hắn tiếp tục đem bám theo nhị tía khoản đồ gia dụng vô cung, chạy trốn ngoài điểm này, tiếp sau đó tiếp tục sung sướng đùa nhảy nhót phía bên ngoài.

Cuối nằm trong tiếp tục chốt vì chưng ý niệm của những người xưa!

Đó là gì?

Chính là hắn cần lấy một cô phu nhân như ý!

Ôi, ôi!

Hạnh phúc quá đi!

Niềm sung sướng tuyệt vời!

Người xưa vạn tuế!

Cổ ngôn vạn tuế!

Lý Đức Tráng giờ đây sở hữu nhị lựa lựa chọn.

Một, ôm đùi Mục Giản.

Hai, ôm đùi Tiểu Dương công công.

Ôm đùi Mục Giản… lỡ đâu bị hắn quan tâm, trinh bạch đuýt mất mặt khi nào là chẳng hoặc.

Hơn nữa, người tao là mạch máu hoàng thất, nếu như tùy tiện cho tới ngay gần, ko chừng còn chưa kịp rằng hế lô thì vẫn cất cánh đầu!

Lý Đức Tráng quyết đoán lựa chọn lựa cách loại hai!

Buổi tối hôm cơ, Lý Đức Tráng đứt ruột mang ra số bạc còn còn sót lại vô ngân khố của vẹn toàn công ty, tiếp sau đó chạy đôn chạy đáo cút căn vặn thăm hỏi điểm ở của Dương công công.

Phải thừa nhận, đái Dương công công dường như ngoài vô nằm trong xinh đẹp mắt, làn domain authority White nõn thướt tha, tựa như một cải bắp nhỏ. Không hổ là anh hùng chủ yếu, vẻ đẹp mắt như thế bảo sao phái nam công ty ko sụp đổ chứ?

Lý Đức Tráng rằng nhị tía câu, bịa rời khỏi một thân thiện phận fake, rằng là thân thiện quí xa thẳm của Tiểu Dương công công, tiện nghi móc nối mối liên hệ với thụ chủ yếu. Hắn lấy chút bạc vụn còn sót lại nhét vô tay Tiểu Dương, nhắn thăm dò cậu trời rét rồi, lưu giữ mua sắm thêm thắt vài ba cỗ ăn mặc quần áo.

Tiểu Dương tâm địa thiện lương bổng, khóe đôi mắt sớm vẫn đỏ rực lên.

Lý Đức Tráng tặng mang đến cậu một chiếc ôm ấm cúng.

Cậu nhỏ bé ngoan!

Tương lai của tam biểu ca mái ấm giục thúc nằm trong mái ấm nước ngoài đều nhìn đợi vô cậu!

Lý Đức Tráng thành công xuất sắc bao phủ lấy đùi anh hùng chủ yếu, hạnh phúc trở lại, mộng mơ xuyên suốt suốt đêm.

Hắn mơ thấy bản thân sở hữu một miếng vườn color mỡ!

Mơ thấy phu nhân và thê thiếp sinh sống công cộng một nhà!

Mơ thấy con cái con cháu lênh láng đàn!

Xem thêm: ngày thám tử bị teo nhỏ

Sau Lúc tỉnh lại, Lý Đức Tráng vẫn nhờ Tiểu Yến Tử may mang đến nhị cỗ ăn mặc quần áo, lựa một trong những buổi trời cao trăng sáng sủa nhét vô tay Tiểu Dương công công. Cũng vì vậy tuy nhiên tình hữu hảo cách mệnh thân thiện bọn họ lại càng thêm thắt bền chắc!

Nhưng ko đợi trời tối hẳn, tin cẩn dữ vẫn truyền cho tới.

Tiểu Dương công công vẫn bị tiêu diệt.