hành trình tự vả của phu nhân

Edit by Triệu Viu

"Đây là năm mươi ngàn tệ, cậu cũng đã mất lòng với bao nhiêu đứa rồi!"

Bạn đang xem: hành trình tự vả của phu nhân

Cố Mang liếc coi Lôi Tiêu bịa đặt cái thẻ ngân hàng lên bàn, rồi ngước coi vì thế hai con mắt rét mướt lùng.

"Không cần thiết, cảm ơn cậu."

Cô ngồi tĩnh lặng bên trên ghế sô trộn, ko kiểm đếm xỉa cho tới.

Lôi Tiêu mím môi, tiếng nói rét mướt nhạt: “Cháu ko cần thiết, vậy Cố Tứ cũng ko cần thiết sao?"

Cố Mang nghịch tặc cái súng loại nghịch tặc nhập tay: “Em trai con cháu, con cháu tự răn che chở, cậu đem Cố Âm cút là được."

Lôi Tiêu coi thường thông thường nói: “Cháu tự răn siêng sóc? Cháu lấy vật gì nhằm siêng sóc? Cháu sở hữu chi phí không? Sao nào là, khiến cho đứa nhỏ như vậy, nằm trong với những người ko chất lượng tốt nghiệp cung cấp nhì như con cháu ra phía bên ngoài ăn van lơn sao?"

Thật là rơi rụng không còn mặt mày mũi căn nhà họ!

Cố Mang nhếch mồm, hai con mắt rét mướt lùng coi trực tiếp, cười cợt ko rõ rệt, kiêu ngạo nói: “Tiền, không nhiều như vậy, những loại này của cậu, thay đổi lại mang lại Cố Âm cút."

Lôi Tiêu coi chằm chằm người phụ nữ trước mặt mày, coi đứa con cháu gái với tư thế kiêu ngạo, lại cau ngươi ko sướng.

Cố Mang vừa vặn sinh rời khỏi, quý khách cũng biết cô ấy trong tương lai chắc hẳn rằng là 1 trong những người Hotgirl nhập sau này.

Ông tớ cũng tương đối yêu thương quý người con cháu gái xinh đẹp mắt này.

Nhưng càng rộng lớn, thì đứa trẻ con này tính cơ hội càng kỳ kỳ lạ.

Rõ ràng là con cái cả nhập căn nhà, tuy nhiên cô ấy một chút ít cũng đều ko nhẫn nhịn những đứa trẻ em.

Đυ.ng nhập loại của cô ấy ấy một chút ít, được xem là bị loại góc nhìn sợi người cơ nhắm cho tới.

Chỉ đυ.ng một không nhiều loại vì vậy, thì ngay lập tức trở nên một con cái sói hung hãn.

Nhưng chị của ông tớ là 1 trong những người chất lượng tốt, bằng hữu nhập căn nhà đều ko quí Cố Mang, bên phía ngoài cư xử cũng tương đối rét mướt nhạt nhẽo.

Khi Cố Mang năm tuổi hạc, ngay lập tức tiến công một người nam nhi cứng cáp liệt nửa người, những người dân bọn họ mặt hàng cơ mới nhất hãi hãi vội vàng tách cút.

Đây đó là một yêu thương nghiệt!

Năm tuổi hạc lại rời khỏi tay tàn ác như vậy!

Yêu nghiệt!

Sau Lúc nhập trung tâm tôn tạo một mon, thì được chị ông tớ đón về.

Giáo dục nghiêm ngặt tương khắc một trận, rồi được đến lớp đái học tập.

Ai ngờ học tập không được bao nhiêu ngày, thì lại tiến công bàn sinh hoạt vào viện, bị ngôi trường chống chế xua học tập.

Cho cho tới lúc này cũng ko biết cần cù học tập hành!

Càng tăng xấu!

Nhà ai sở hữu đứa bé xíu vì vậy, gia môn bất hạnh!

Xem thêm: nước xả downy nào thơm nhất

Bây giờ chị và anh rể của ông tớ đều bất thần mệnh chung.

Để lại tía đứa trẻ con, ko người che chở.

Ông ở nhập giới chủ yếu trị như cút bên trên tấm băng mỏng tanh, là vấn đề cần thiết mang lại quy trình thăng chức của ông ấy.

Cố Tứ cũng tương tự Cố Mang vậy, đi mọi nơi sinh chuyện, kể từ nhỏ đang được tiến công nhau, quắp học tập, thực hiện những chuyện ko thể gật đầu đồng ý được, nếu mà ông rước cả nhì về thì đó là tự động lần phiền toái.

Nhất là ở Minh trở thành, điểm cơ khá nhiều người sở hữu quyền năng.

Nếu như nhì đứa nhỏ này thực hiện rời khỏi chuyện gì, thì chi phí loại của ông sẽ ảnh hưởng bỏ,

Chị của ông sở hữu tía đứa trẻ con, chỉ mất Cố Âm là mưu trí, hiểu chuyện.

Lại quí tiếp thu kiến thức, vẻ bên ngoài cũng thừa kế kể từ chị của ông, xinh đẹp mắt lại được không ít người quý mến.

Nếu ko chị cũng sẽ không còn rước những BDS mang lại Cố Âm thay mặt đứng tên.

Dẫn đứa trẻ con này cút, cũng coi như thể ông báo đáp công ơn nuôi chăm sóc kể từ nhỏ của chị ấy.

"Tự bố trí ổn định thỏa!"

Lôi Tiêu rét mướt lùng quăng quật lại một lời nói, sải bước tách ngoài Cố gia.

Cố Âm kể từ bên trên lầu trở lại, thư ký của Lôi Tiêu gom cô ấy đem đèo tư trang hành lý.

"Chị, căn nhà ba mẹ khoác mặc dù cho em, tuy nhiên chị cùng theo với Cố Tứ cứ ở trên đây, em ko lo ngại." Cố Âm cười cợt phát biểu.

Cố Mang lấy súng loại nghịch tặc nhét nhập ba lô của tớ, cau ngươi nói: “Không cần thiết."

Cô ấy liếc coi đồng hồ thời trang bên trên tay.

Năm giờ, cút đón Cố Tứ tan học tập.

Cô ấy rứa lên loại nón bảo đảm black color sát bên, tùy ý ra đi ngoài.

Một con xe máy khá cũ dựng bên phía ngoài biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp.

Điều tuyệt hảo nhất của con xe này là nhì loại đầu lâu ở nhì phía của gương chiếu sau.

Trông đặc biệt mờ mịt.

Cố Mang group nón, khoanh đôi bàn chân thon nhiều năm, rắc một giờ, kéo cái kính bảo lãnh xuống.

Chiếc xe cộ rồ ga phóng ra phía bên ngoài.

Cố Âm tiếp cận con xe BMW dựng phần bên trước, thư ký gom cô phanh xe cộ.

Ánh đôi mắt cô coi về phía Cố Mang tách cút, tuỳ nhi tương đối co hẹp, đứng lặng nhì tía giấy tờ.

Xem thêm: nhân vô thập toàn truyện

Lôi Tiếu nói: "Âm Âm, lên xe cộ."

Cố Âm ngoan ngoãn ngoãn nói: "Dạ, cậu."

Lôi Tiêu hừ rét mướt một cái: “Từ này con cái ko được xúc tiếp với những người dân tầng thấp này nữa! toán bọn họ cũng chỉ rất có thể ngước mặt mày lên coi con!"