nhân ngày 20 tháng 11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

       “Đại dương rộng lớn vị tiêu thụ trăm sông, nhân loại rộng lớn vị rộng lớn lòng bao dong cả những điều lầm lỗi”. Đó là bài học kinh nghiệm thứ nhất tôi học tập được kể từ gia sư của tớ và cho tới tận lúc này, những kỉ niệm mến thương về gia sư thứ nhất vẫn còn đấy in đậm vô tâm trí của tôi!

       Ngày ấy tôi mới mẻ vô học tập lớp Một. Cô giáo của tôi cao, gầy đét, mái đầu ko mướt xanh rì tuy nhiên lốm đốm nhiều sợi bạc, cô ăn diện giản dị tuy nhiên lịch thiệp, tuyệt vời nhất ở cô là hai con mắt sáng sủa, nghiêm khắc nghị tuy nhiên dịu dàng êm ả. Cái coi một vừa hai phải mến thương một vừa hai phải như dò la của cô ấy cho tới lúc này tôi vẫn không thể nào quên…

Bạn đang xem: nhân ngày 20 tháng 11 kể cho các bạn nghe về một kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ

       Hôm ấy là ngày loại 7. Mai sở hữu một cái cây viết máy mới mẻ white color kẻ sọc vàng với sản phẩm chữ “My pen” lung linh và những nhành hoa tí xíu tinh ma xảo ẩn náu kín kẽ tuy nhiên duyên dáng vẻ ở cổ cây viết. Tôi coi cây cây viết một cơ hội thèm thuồng, thì thầm mong muốn được rứa nó vô tay…

       Đến giờ đi ra đùa, tôi 1 mình coi lớp, ko thể chống lại ý mến của tớ, tôi ngỏ cặp của Mai, nhắm nhía cây cây viết, đặt điều vô khu vực cũ rồi chẳng hiểu vì như thế sao tôi chợt không thích trả lại nữa. Tôi ham muốn được trông thấy nó từng ngày, được tự động bản thân chiếm hữu nó, được thấy nó vô cặp của chủ yếu mình…

       Hết giờ đi ra đùa, chúng ta chạy vô lớp, Mai tức tốc ngỏ cặp và khóc oà lên thấy lúc cái cây viết dường như không cánh tuy nhiên bay! Cả lớp xôn xang, chúng ta thì lục tung sách vở và giấy tờ, chúng ta lục ngăn bàn, sở hữu chúng ta trườn cả xuống gầm của cái bàn ngó nghiêng coi cái cây viết sở hữu bị rơi xuống khu đất không… Đúng khi bại liệt, gia sư của Cửa Hàng chúng tôi vô lớp! Sau lúc nghe chúng ta lớp trưởng report và nghe Mai kể cụ thể về cái bút: nào là là nó color gì, sở hữu chữ gì, sở hữu điểm gì quan trọng, ai mang đến, nhằm ở đâu, thất lạc vô khi nào… Cô tĩnh lặng ngồi xuống ghế. Lớp trưởng vội vã đề nghị:

-Cô mang đến xét cặp lớp bản thân chuồn cô ạ!

Cô chừng như ko nghe thấy câu nói. nó rằng, chỉ chậm chạp rãi hỏi:

-Ra đùa thời điểm ngày hôm nay ai ở lại coi lớp?

Xem thêm: hack hành trình bất tận

       Cả lớp coi tôi, vài ba tiếng nói ý kiến đề nghị xét cặp của tôi, những ánh nhìn dò la, nghi vấn, tôi thấy tay bản thân run rẩy phun, mặt mày rét mướt ran như sở hữu trăm ngàn con cái loài kiến đang được trườn bên trên má. Cô giáo tôi phổ biến là nghiêm khắc xung khắc nhất ngôi trường, chỉ một chiếc gật đầu của cô ấy thời điểm hiện nay, loại cặp nhỏ bé nhỏ của tôi sẽ tiến hành ngỏ tung ra… Quý Khách bè tiếp tục thấy không còn, tiếp tục cười chê, tiếp tục không còn ai đùa nằm trong tôi nữa… Tôi sợ hãi hãi, hối hận, xấu xa hổ, bẽ bàng… Tôi oà khóc, tôi ham muốn được van nài lỗi cô và những bạn… thoắt gia sư của tôi đòi hỏi cả lớp im thin thít, cô hứa loại nhì tiếp tục giải quyết và xử lý tiếp, giờ học tập lặng lẽ trôi qua…

Sáng loại nhì, sau giờ kính chào cờ, cô lao vào lớp, gật Output hiệu mang đến Cửa Hàng chúng tôi ngồi xuống. Cô nhẹ dịu cho tới mặt mày Mai và bảo:

- Hôm loại bảy bác bỏ đảm bảo sở hữu trả mang đến cô cây cây viết và bảo rằng bác bỏ nhặt được khi chuồn đóng góp khoá cửa ngõ lớp bản thân,liệu có phải là cây cây viết của em không?

       Mai rứa cây cây viết, nó sung sướng nhận là của tớ, cô nhắn gửi thăm dò cả lớp nên lưu giữ gìn khí cụ học hành cảnh giác, giờ học tập trôi qua chuyện dịu dàng êm ả, nhẹ nhàng nhàng… Ra đùa hôm ấy, chúng ta lại ríu rít tôi như ham muốn bù lại sự lạnh lẽo nhạt nhẽo ngày hôm trước. Chỉ riêng biệt tôi là hiểu ra cây cây viết của Mai thật sự ở điểm đâu…

Xem thêm: câu chuyện 3 lưỡi rìu

Sau bại liệt vài ba ngày cô sở hữu gặp gỡ riêng biệt tôi, cô ko trách móc móc cũng ko giảng giải gì nhiều. Cô coi tôi vị ánh nhìn bao dong và cảm thông, cô biết tội tình của tôi chỉ là việc khù khờ tức thời nên vẫn sở hữu cơ hội xử sự riêng biệt sẽ giúp đỡ tôi không biến thành đồng chí coi thường thông thường, coi rẻ…

       Năm mon qua chuyện chuồn, kín về cây cây viết vẫn chỉ mất bản thân tôi và cô biết. Nhưng thời điểm ngày hôm nay, nhân ngày 20/11, tôi tự động thấy tôi đã đầy đủ mạnh mẽ kể lại mẩu truyện của chủ yếu bản thân như là 1 cơ hội thể hiện tại lòng hàm ơn và kính trọng so với người vẫn dạy dỗ tôi bài học kinh nghiệm về việc bao dong và cơ hội xử sự tế nhị vô cuộc sống thường ngày.

      Giờ trên đây tôi vẫn rộng lớn, vẫn biết xem xét chính sai trước từng việc bản thân thực hiện, tôi vẫn ghi nhớ về bài học kinh nghiệm thuở thiếu hụt thời tuy nhiên cô vẫn dạy: Bài học tập về tội tình và sự bao dung! Và có lẽ rằng vô trong cả cả cuộc sống bản thân, tôi tiếp tục chẳng khi nào là nguôi nỗi ghi nhớ về cô như ghi nhớ về MỘT CON NGƯỜI CÓ TẤM LÒNG CAO CẢ!