sự dịu dàng chỉ dành cho em nhan tỉnh đàm

Cô vì thế tin cậy tưởng và trầm luôn luôn nhập sự êm ả ôn nhu của anh ấy tuy nhiên ko hoặc biết này đó là cạm bẫy tuy nhiên anh lên plan chỉ nhằm báo thù oán cho những người phụ phái nữ của anh ấy.

Cộ bị anh vứt tù vậy mà còn phải ngây ngô nhận định rằng anh vì thế giận hờn cô tuy nhiên ko cho tới thăm hỏi cô.

Cô đi ra tù thì hiểu rằng anh thân thiện nằm trong người phụ phái nữ không giống, cô biết thực sự ham muốn ôm con cái tách ngoài anh.

Anh vì thế cô tuy nhiên không còn đợt này cho tới đợt không giống cần biểu diễn kịch nhằm bảo toàn an nguy cấp chi u con cái cô, còn cô lại vì thế anh tuy nhiên lặng lẽ bảo đảm an toàn anh.

chap-preview

Free preview

Chương 01: Ra Tù Và hiểu Anh Là Người Đưa Cô Vào Vòng Lao Lý

Xem thêm: dành cả thanh xuân để yêu em

    Từ khi nhập tù Nhan Tĩnh Đàm tiếp tục đem ý suy nghĩ là đi ra tù việc thứ nhất cô thực hiện là thăm dò anh phân tích và lý giải từng chuyện, cô luôn luôn nuôi mong muốn rằng vì thế anh hời giỗi chuyện cô sử dụng thân ái phận của Diệp Thu ko phân tích và lý giải rõ rệt mang lại anh do đó anh mới mẻ ko nhập trại giam cầm thăm hỏi cô đợt này, cô tiếp tục thưa mang lại anh biết chúng ta còn tồn tại một đứa trẻ con rất rất dễ thương và đáng yêu.   Nhan Tĩnh Đàm như ý Lúc được chủ yếu tay chở che đứa trẻ con nhập trại giam cầm, tuy nhiên ban sơ khi cô có bầu cần Chịu đựng đựng sự bắt nạt, tiến công đập của chúng ta tù cho tới xém chút xảy bầu, tuy nhiên thiệt may là đứa nhỏ rất rất quyết tâm ham muốn nằm trong cô trải qua quýt cuộc sống đời thường này. Nhan Tĩnh Đàm ban sơ đem suy nghĩ cho tới chuyện nhờ viện trưởng Trần ở trại trẻ con mồ cô chở che đứa nhỏ của cô ấy, tuy nhiên vì thế ko nỡ nên cô cầu van trưởng cai trại giam  nhằm cô chở che đứa nhỏ đứa Lúc mãn hạn tù 2 năm.  Từ Lúc đứa nhỏ của cô ấy Thành lập và hoạt động người xem nhập trại giam cầm thường rất quí đứa nhỏ, con cái nhỏ bé xinh xẻo đán yêu thương khiến cho ai ai cũng quí, thậm chí còn là những người dân bắt nạt cô, tiến công đập cô cũng vì thế sự hiện hữu của đứa nhỏ tuy nhiên không thể đi ra tay ức hiếp cô nữa.   Vừa mãn hạng kể từ Nhan Tĩnh Đàm ngay lập tức ôm con cái cho tới trại trẻ con không cha mẹ trước khi cô từng ở, viện trưởng Trần là kẻ hiểu ra chuyện cô có bầu và đem đứa nhỏ, Nhan Tĩnh Đàm gửi phụ nữ mang lại viện trưởng Trần nhằm cô thăm dò tìm tòi một việc làm ổn định ấn định trước tiên tiếp sau đó mới mẻ cho tới thăm dò phụ thân của đứa nhỏ. Nhan Tĩnh Đàm cho dù chất lượng nghiệp ngôi trường xx rất tốt ở mĩ tuy nhiên cô quên rằng bản thân là kẻ đem án tù vì thế tham ô dù công quý, một tội danh rất rất nhạy bén khiến cho cô ko được một doanh nghiệp lớn này nhận. Bước đi ra kể từ doanh nghiệp lớn loại mươi trả làm hồ sơ, Nhan Tĩnh Đàm bất lực ko biết thực hiện sao? Bé con cái của cô ấy cần phải có cuộc sống đời thường chất lượng rộng lớn ở trại giam cầm, cô đem lỗi với nhỏ bé con cái là sinh đi ra và nhằm nhỏ bé nhập trại giam cầm với cô do đó Lúc đi ra tù cô ham muốn nhỏ bé con cái đem cuộc sống đời thường chất lượng rộng lớn, ĐK chất lượng rộng lớn, tuy nhiên thời điểm hiện tại việc làm cô còn ko tìm kiếm được cô ko thể cứ nhiều chuyện viện trưởng mãi được. Thật như ý là đem người trình làng cô cho tới chợ làm việc thăm dò việc làm demo, rất rất rất có thể đem việc làm phù hơp với cô, thưa đúng ra là phù phù hợp với những người dân mới mẻ mãn hạng tù như cô. Trong khi tiếp cận thăm dò người cai quản lí Nhan Tĩnh Đàm ko ngờ tái ngộ dì Lưu, cai quản gia của Hạ gia cũng chính là người chở che cô mươi năm Lúc cô ở Nhan gia. “Dì Lưu.” Hạ Tử Du nhường nhịn như thể nhẩy vào bao phủ lấy dì Lưu người tuy nhiên cô thương yêu thương coi bà như người thân trong gia đình. “Tiểu thư!” Dì Lưu nghẹn ngào ko thể tin cậy coi người phụ phái nữ trước mặt mày, cô gầy gò như 1 tờ giấy tờ lại còn xanh rì, bà biết 2 năm qua quýt cô ở nhập tù ko chất lượng. Hai người nằm trong tâm can một khi Nhan Tĩnh Đàm mới mẻ biết dì Lưu tiếp tục không thể thực hiện cai quản gia ở Nhan gia Lúc Diệp Thu về Nhan gia, cũng kể từ mồm dì Lưu cô mới mẻ biết hóa đi ra người fake cô nhập vòng luân lý đó là người con trai trong cả 2 năm qua quýt cô ghi nhớ nhung ko thời buổi này quên. Hóa đi ra tiếp cận cô khiến cho cô yêu thương anh lại là plan anh tiếp tục lên sẵn chỉ nhằm trả thù oán cô thay cho mang lại Diệp Thu, hóa đi ra thân phụ mon cộng đồng sinh sống cơ đều là plan của anh ấy. Vậy tuy nhiên cô ngốc nghếch ôm nằm mê là anh dỗi giỗi cô thôi, Nhan Tĩnh Đàm sững sờ vẫn ko thể tin cậy là sự việc thiệt, cô ham muốn chủ yếu kể từ mồm anh tâm sự, chính vì thế cô cầu van dì Lưu canh ty cô gặp gỡ anh.   Khách sạn Tứ Quý, bên trên chống 1618. Quản lí của hotel xuất hiện chống mang lại Ngôn Nhất Trì còn vồn vã thưa căn chống cho dù 2 năm anh ko cho tới tuy nhiên hotel vẫn lưu giữ chống đó lại cho  anh và thông thường cho những người dọn dẹp. Ngôn Nhất Trì ngồi lên ghế tụt xuống lon trước nệm, liếc mắt coi cảnh tối tỏa nắng rực rỡ của khu đô thị phồn vinh, tất cả vẫn không bao giờ thay đổi, nhì năm trước đó anh từng thưa anh sẽ không còn ham muốn trở lại phía trên nữa tuy nhiên thời điểm hiện tại tối ni anh lại cho tới. Nhìn mọi  loại xung xung quanh đều thân thuộc, hình hình họa Nhan Tĩnh Đàm đùng một cái hiện thị thật nhiều, bên trên nệm rộng lớn cô ôm anh ngủ, vóc dáng say ngủ tỉnh bơ dễ thương và đáng yêu. Hình hình họa cái nệm rộng lớn đìu hiu kéo anh về với thực tiễn, anh đang được ấn định liếc mắt cút nơi khác, hai con mắt nhạy bén vạc hiện nay một tập dượt giấy tờ dày cộm bên trên tủ đầu nệm, anh tiếp cận fake tay lấy tập dượt giấy tờ banh đi ra coi, bên phía trong toàn là những bức thư khởi sắc chữ phái nữ viết lách thân phụ chữ “Ngôn Nhất Trì”. Anh lật coi từng bức đem đến vài ba chục bức thư, đều gửi kể từ bưu năng lượng điện trại giam cầm phái nữ. Ngôn Nhất Trì banh đi ra vài ba bức thư, bên phía trong nhường nhịn như bức nào thì cũng ngấm đẫm nước đôi mắt tiếp tục thô.   Hôm sau. Ngôn Nhất Trì tài xế cho tới mái ấm chúng ta Nhan, anh chậm chạp rãi tài xế góc nhìn chú ý quan sát về phía đằng trước, gần như là chỉ việc một chiếc liếc đôi mắt anh ngay lập tức rất có thể quan sát này đó là Nhan Tĩnh Đàm. Nhan Tĩnh Đàm đứng thân ái hàng không động đậy, đấy là con phố độc nhất nhằm cho tới quần thể mái ấm thời thượng mái ấm chúng ta Nhan, sau cùng Ngôn Nhất Trì cũng giới hạn xe cộ lại trước mặt mày cô. Không biết là vì kể từ mồm dì Lưu nghe được vấn đề tuy nhiên hiện nay cô coi anh cho tới điềm tĩnh như thế, tuy nhiên trong tâm cô nhức nhối muôn phần. Ngôn Nhất Trì xuất hiện bước xuống xe cộ, anh vẫn như xưa, cao ngất, tuấn lãng còn cô lúc này trở thành nhức yếu hèn gầy gò gò vì  2 năm tai họa  giam giữ, sinh con cái và chở che con cái. Anh đứng coi cô đựng bước tiến về phía bản thân, sau cùng Nhan Tĩnh Đàm tạm dừng cơ hội anh một mét. Hương nước hoa nhè nhẹ nhàng và tương đối thở nam tính mạnh mẽ thân thuộc xung quanh quẩn điểm chớp mũi, tương đối thở này tiếp tục khiến cho cô mải miết luyến 2 năm nhập tù ko lúc nào nhạt. Trong 2 năm cô luôn luôn ôm mong muốn nhì người tái ngộ nhau, cô fake quí mang lại anh nghe từng chuyện, thậm chí còn cô còn mơ cảnh cả nhả thân phụ người sum vầy hạnh phúc niềm hạnh phúc,  bỗng nhiên cô ham muốn bao phủ lấy anh uất ức tuy nhiên thưa anh nghe 2 năm khốn nằm trong của cô ấy, tuy nhiên điều thưa mặt mày tai của dì Lưu vẫn tồn tại vang vọng, Nhan Tĩnh Đàm đè xuống ý suy nghĩ ham muốn khóc ham muốn tham ô lam bao phủ lấy anh. “Đã lâu ko gặp gỡ.” Cô nghiền bản thân mỉm mỉm cười nhẹ dịu lên giờ. Nhan Tĩnh Đàm không nói, góc nhìn vẫn coi cô đẫy trầm lặng. Cô đứng ngay người, đựng giọng điềm tĩnh mà đến mức cô ko thể tin cậy “Ngày em ra  tù đem đến Ngôn thị thăm dò anh tuy nhiên nhưng mà nghe người xem thưa trong cả 2 năm anh đều ở mĩ, mới gần đây mới mẻ về bên.” Vẻ mặt mày anh rét mướt lùng như cũ, môi mỏng dính khẽ cong lên hững hờ thưa “Nói nhập chủ thể chủ yếu cút.” Giọng thưa của anh ấy hiện nay không giống với nhập trí ghi nhớ của cô ấy, cô ghi nhớ tiếng nói của anh ấy vừa vặn trầm giá buốt vừa vặn bá đạo lại vừa vặn êm ả, mà bấy giờ lại rét mướt lùng xa vời cơ hội, ko có bầu một xúc cảm này, như thể băng tuyết ngàn năm khiến cho người tao cảm nhận thấy rét mướt tuy nhiên không đủ can đảm lại ngay gần. Biết anh luôn luôn là kẻ lanh lợi, chất lượng nhìn xuyên qua tâm lý người không giống cô mỉm cười rét mướt, giọng điềm tĩnh “Em chỉ cho tới nhằm xác minh anh là thay cho Diệp Thu trả thù oán em, đặt điều bẫy từng bước dụ  em lao vào, sau thời điểm em trầm luân mải miết luyến dựa dẫm nhập anh, anh ngay lập tức một cước tống em nhập ngục tù?” Anh ko suy nghĩ cô tiếp tục chất vấn trực tiếp anh như thế, nếu như trong trường hợp là cô của từ thời điểm cách đây 2 năm tiếp tục phỏng vấn anh vì thế sao  đối  xử với cô như thế, thút thít xứng đáng thương trước mặt mày anh. Anh hờn hợt, nhường nhịn như tâm sự một kể từ ko cần thiết tuy nhiên cũng ko kiên trì.  “Phải.” “Tốt, thưa cách tiếp kể từ khi chính thức tất cả đều trực thuộc plan quá trả mĩ của anh ấy nhỉ?” Cô nhếch môi mỉm cười châm vươn lên là, cô mỉm cười chủ yếu bạn dạng thân ái bản thân ngu ngốc u mải miết tuy nhiên bị anh trầm luân bao vây trong tâm bàn tay tuy nhiên ko hoặc biết. “Cô cho tới phía trên thăm dò tôi coi như cũng sẽ có được đáp án rõ rệt rồi.” Anh ko hề đem ý lắc đầu. “Vậy ba  mon sinh sống cộng đồng cơ, anh đem tình thân với em không?” Nhan Tĩnh Đàm coi thâm thúy nhập đôi mắt anh nhỏ giọng hôi. “Tôi tưởng rằng trải qua quýt 2 năm nhập trại giam cầm cũng đầy đủ mang lại cô tiếp nhận  thực sự này rồi chứ, huống chi cô đem nhằm ý cho tới yếu tố này sao, nhì năm trước đó mặc dầu tôi không tồn tại tình thân vời cô, cô vẫn ở cạnh bên tôi với thân ái phận Diệp Thu là thế thân ái của cô ấy ấy.” Ngữ điệu của anh ấy đem đẫy vẻ thường xuyên chọc. Rốt cuộc cô đã và đang hiểu, chúng ta mang lại cô là thế thân ái của Diệp Thu, anh cũng coi cô là thế thân ái của Diệp Thu, cuộc sống cô nối liền với nhì chữ thế thân ái này. Nhan Tĩnh Đàm mỉm cười, mỉm cười cho tới nhức thương. “Ngôn Nhất Trì, cám ơn anh vì thế tiếp tục nhằm tôi xác nhận thực sự, nếu như không tôi còn ôm ảo tưởng sống  cho tới không còn đời cơ đấy.” Giọng cô rét mướt lòng cô cũng rét mướt, toàn bộ những loại xung xung quanh cô đều rét mướt, Nhan Tĩnh Đàm xoay người đựng người tách cút, bóng sống lưng gầy gò gò ốm  yếu  trực tiếp tấp khiến cho lòng Ngôn Nhất Trì kéo lên một cảm xúc u buồn.

editor-pick

Dreame-Editor's pick

bc

Cô Vợ Lo Xa Của Doãn Tổng

bc

Cứ tưởng đơn thuần gặp gỡ gỡ

bc

Nợ Em Ngàn Lời Xin Lỗi

Hoa Hồng Và Quái Vật

bc

Sugar Baby Của Tổng Tài

bc

Mùa hoa gạo nở

bc

Khẽ chạm nhập anh