sự hối hận muộn màng

                                    
                                              

" Hàn tổng ! Mộc đái thư vừa vặn gửi cơm trắng trưa cho tới ngài ạ "
Anh quăng quật không còn việc làm đang được dang dở , chạy lại nuốm vỏ hộp cơm trắng của cô ấy vừa vặn gửi , mừng rỡ tiêu hóa lành lặn
Hàn Khiết Lục và Mộc Thiên Nhi là thanh mai trúc mã , kể từ nhỏ cả nhị đang được sở hữu hít ước , mái ấm gia đình đều môn đăng hộ đối. Ai cũng trình bày chúng ta cực kỳ xứng đôi
Cô và anh vững mạnh vô thương yêu thương của người xem , mái ấm gia đình lại phú quý , sau đây 2 ng lại yêu thương nhau. Chuyện tình của mình được ví như một mẩu chuyện cổ tích

Một thời hạn sau…
" Mộc đái thư ! Em sở hữu ưng ý thực hiện bà xã anh ko ? " Hàn Khiết Lục quỳ xuống , bên trên tay nuốm một cái nhẫn vàng cực kỳ to tướng và rất đẹp
Mộc Thiên Nhi với vẻ mặt mũi trang nghiêm , hẵng giọng " Hàn thiếu thốn gia ! Muốn em thực hiện bà xã anh cũng dễ dàng thôi , tuy nhiên với 1 ĐK ".
" Được , em trình bày lên đường Thiên Nhi mặc dù là bất kể ĐK gì anh cũng đồng ý ! "
" Điều khiếu nại là , anh nên chung tình với em , vô cùng ko được lừa bịp em , nếu như em biết anh lừa bịp em tất cả chúng ta sẽ không còn khi nào hội ngộ nhau "
Hàn Khiết Lục khá nhíu ngươi , vẫn trực tiếp thắn đáp " Còn tưởng là chuyện gì gớm ghê lắm chứ , được ! anh hứa với em "
Mộc Thiên Nhi cười cợt thiệt tươi tỉnh " Hàn Khiết Lục ! Em yêu thương anh "

Bạn đang xem: sự hối hận muộn màng

Xem thêm: hôn nhau đắm đuối việt nam

1 năm tiếp theo
" Phu nhân , nài người hãy lên đường ngủ trước lên đường ạ , Chủ nhân…e là tối ni sẽ không còn về ngôi nhà "
Mộc Thiên Nhi vẫn ngồi bên trên bàn cơm trắng ngóng Hàn Khiết Lục , cơm trắng đang được nguội lạnh lẽo , sao người vẫn ko về ? Đã rộng lớn một tuần lễ ni , Hàn Khiết Lục đều ko về ngôi nhà. Ngày nào thì cũng chỉ mất Mộc Thiên Nhi đợi hắn đến tới tận khuya
"Tút…tút" là giờ chuông Smartphone , Mộc Thiên Nhi nhỏ giọng , ko biết đang được khuyu thế này mà còn phải ai gọi cho tới " Alo , Hàn gia nghe trên đây , cho tới căn vặn là ai ạ ?"
Giọng của Hàn Khiết Lục lạnh lẽo lùng vang lên " Cô ngủ trước lên đường , tối ni tôi ko về ngôi nhà "
Mộc Thiên Nhi còn chưa kịp phản xạ thì đầu chão mặt mũi bại liệt đang được tắt. Vừa nãy cô hoàn toàn có thể nghe rõ ràng giờ rên rỉ ái muội của nữa nhân ở đàng sau
Cô chạy thiệt nhanh chóng vô chống , ngồi một góc và nhảy khóc thật to lớn , ko không khí lạnh lẽo của căn chống bao quấn lấy cô.
Căn chống này từng sở hữu bầu không khí ấm cúng , niềm hạnh phúc của anh ý và cô , sao lúc này lại lạnh giá thế này ?
Cô ghi nhớ lại khoảng tầm thời hạn Lúc 2 người mới mẻ cưới nhau , anh và cô từng thề bồi non hứa hẹn biển lớn , anh từng hứa tiếp tục yêu thương cô xuyên suốt đời , nhị người từng nằm trong suy nghĩ thương hiệu cho tới đái báu vật của mình. Họ từng niềm hạnh phúc biết bao tuy nhiên toàn bộ chỉ gói gọn gàng vô chữ " từng ".

Dạo này cô ngủ thật nhiều và còn hoặc buồn ọe , tuy nhiên anh vẫn ko 1 đợt ngó ngàng cho tới cô. Hôm ni Lúc cô biết tôi đã sở hữu bầu , cô sướng mừng biết từng nào vì thế cô cho rằng đứa nhỏ bé này tiếp tục nối sát khoảng cách thân thuộc anh và cô. Nhưng nụ cười bại liệt đã biết thành dập tắt vô giây khắc Lúc cô về cho tới ngôi nhà. Vừa xuất hiện chống , 2 body trần chuồng quấn chặt nhau như keo dán giấy và tô đập vô đôi mắt cô. Đôi phái mạnh phái nữ hoảng loàn , cô tao bộp chộp lấy khăn tủ tấm thân thuộc trần chuồng của tôi lại
Cô chạy thiệt nhanh chóng ra bên ngoài , nước đôi mắt rơi lả chã. Anh bộp chộp đem loại , chạy thiệt nhanh chóng theo dõi cô " Thiên Nhi , Thiên Nhi em ngóng đang được "
Cô như phất lờ trước điều trình bày của anh ý , chỉ biết chạy về phía đằng trước.
" Rầm !!!! " một giờ động rộng lớn vang lên. Chiếc xe cộ container đang được đâm vô body nhỏ bé nhỏ của cô ấy , cô trượt xuống lòng nhức thắt lại , tiết kể từ chân cô chảy xuống. Lúc này cô hiểu được người con của cô ấy và anh , người con cô tưởng rằng hoàn toàn có thể hàn gắn nhị người đang được không thể , cô chứa chấp tiếng nói yếu đuối ớt của tôi " Con ơi , u nài lỗi , u nài lỗi con cái " cô khẽ mỉm cười cợt vô khổ cực và vô vọng. Anh chạy lại ôm siết lấy tấm thân thuộc của cô ấy vô trong thâm tâm " Thiên Nhi , Thiên Nhi , mau gọi cung cấp cứu vớt , mau gọi cung cấp cứu vớt " anh gào lên nội địa đôi mắt
Cô khẽ bịa đặt tay lên trên bề mặt anh. Giọng trình bày nhẹ dịu và thư thái " Anh… anh còn ghi nhớ lời hứa hẹn Lúc anh cầu hít em chứ ? Hôm ni anh đang được thất ước với em. Đến khi em phải…rời…xa…anh…rồi " cô buông những chữ sau cùng , giọt nước đôi mắt rơi xuống. Cô dần dần ngập trong vô thức và ngất lên đường.