truyện đốc quân xin hãy tha cho em

Chương 17: 17: Tiêu Cảnh Nam Sẽ Không Dễ Dàng Để Cô Rời Đi Như Vậy

“Đừng thực hiện dơ ăn mặc quần áo.
” Mặc Tinh cởϊ áσ đem trang phục rời khỏi, trả cho tới trước mặt mày anh ấy.
Cô thu dọn Tolet, cọ sạch sẽ những loại người không giống nôn ói, bên trên người rất rất dơ.
“Làm dơ dòng sản phẩm rắm ấy!” Tròng đôi mắt Mặc Lôi đỏ tía hoe, anh ấy đùng một phát tóm lấy áo khoác bên ngoài trang phục, thô tục đem lên trên người cô: “Em thưa linh tinh nghịch thực hiện anh tức phẫn nộ đấy!”
Mặc Tinh cảm biến được sức nóng phỏng bên trên ăn mặc quần áo, mỉm cười mỉm cười, cũng ko kể từ chối nữa.
“Em cũng chớ thực hiện lao công dọn lau chùi và vệ sinh nữa!” Mặc Lôi lôi ví rời khỏi, rút rời khỏi một tấm thẻ ngân hàng, thẳng nhét nhập vào tay cô: “Em tóm lấy điều này trước vẫn, ko đầy đủ thì thưa với anh!”
“Không cần thiết, em thực hiện lao công dọn lau chùi và vệ sinh rất tuyệt.
” Mặc Tinh đẩy tấm thẻ ngân hàng về.
Mặc Lôi không sở hữu và nhận lại thẻ, anh ấy coi cô, nhức lòng lại cay đắng sở: “Tinh Tinh, với cần em phẫn nộ anh nhì năm trước đó không hỗ trợ em đúng không ạ, cho nên vì vậy em mới nhất không thích nhận gia sản anh? Anh…”
“Không cần, anh chớ suy nghĩ bừa bãi.

” Mặc Tinh ngắt lời nói anh ấy, lòng đôi mắt cố bao phủ giấu quanh sự chua xót: “Nếu khiến cho cha mẹ biết anh mang đến em chi phí, bọn họ chắc chắn tiếp tục nổi xung, tim của phụ vương lại ko được chất lượng tốt.

Mặc Lôi tóm chặt tay trở nên quả đấm rồi lại buông rời khỏi, lại tóm chặt một lần tiếp nữa, ở đầu cuối cũng tóm thẻ ngân hàng về: “Được rồi, em không sở hữu và nhận thẻ cũng khá được, anh tiếp tục dò la mang đến em một việc làm chất lượng tốt, chuyện này được chứ?”
“Không cần thiết đâu anh trai.
” Giọng thưa Mặc Tinh rất rất thấp: “Em thực hiện ở câu lạc cỗ Dream, ko chuồn được.

Tiêu Cảnh Nam sẽ không còn dễ dàng nhằm cô tách chuồn vì vậy.
Sắc mặt mày Mặc Lôi white bệch tức thì ngay lập tức, một thời gian sau, anh ấy cắm chặt răng, bên trên trán nổi chan chứa gân xanh: “Tiêu Cảnh Nam bắt em thực hiện nhân viên cấp dưới dọn vệ sinh?”
Mặc Tinh gật đầu một chiếc.
“Tên khốn kiếp này!” Mặc Lôi thả lỏng cà lặt vặt, nhập đôi mắt xuất hiện nay tia máu: “Anh tao khiến cho em ngồi tù 2 năm còn ko đầy đủ sao, lúc này còn ham muốn thực hiện dòng sản phẩm gì? Anh đi kiếm anh ta!”
Nói xong xuôi anh ấy ham muốn chuồn tức thì ngay lập tức.
“Anh.
” Mặc Tinh người sử dụng mức độ kéo anh ấy lại, vẻ mặt mày mệt nhọc mỏi: “Anh đấu ko lại anh tao đâu, chỉ cay đắng bản thân thôi.

“Vậy cần làm thế nào bây giờ? Cứ nhằm anh trơ đôi mắt coi anh tao giầy vò em sao?” Anh ấy tóm tay đấm lồng ngực, gằn từng chữ nhập trong cổ họng ra: “Anh tao ko cần là kẻ à?”
Tiếng vang mặt mày này quá to, Lâm Hiểu ko yên ổn tâm, tiếp cận đứng ở bên cạnh Mặc Tinh.
“Nhìn lại anh chuồn, chớ thao tác gì vượt lên trước khích động.
” Lâm Hiểu đang được ở trên đây, Mặc Tinh không thích nhiều lời: “Trời không thể sớm nữa, em trở về trước đó.

Nói xong xuôi, cô kéo Lâm Hiểu tách chuồn.

Bạn đang xem: truyện đốc quân xin hãy tha cho em

Xem thêm: truyện gì hot đam mỹ

“Tinh Tinh!” Mặc Lôi ở đàng sau gọi cô một giờ, lòng đôi mắt tràn trề sự rối rắm và áy náy.
Mặc Tinh ngừng bước lại tuy nhiên ko xoay người.
“Thật van lơn lỗi…” Mặc Lôi tóm thiệt chặt tay trở nên quả đấm, bởi người sử dụng vượt lên trước mức độ tuy nhiên nhen nhóm ngón tay cũng trở thành white bệch.
“Nếu với trách móc thì trách móc em kính yêu sai người, ko tương quan gì cho tới anh.
” Giọng thưa Mặc Tinh đùng một phát thấp xuống, với chút khàn khàn: “Bố u, chúng ta có… Có chất vấn gì cho tới em không?”
Đáy đôi mắt Mặc Lôi tràn trề sự chột dạ, há mồm bao nhiêu thứ tự tuy nhiên lại không nói.
“Anh, muộn… Yên tâm, ghi nhớ kỹ, chớ khích động.
” Mặc Tinh nỗ lực nhịn sự đau xót ở khóe đôi mắt, chạy lừ đừ cho tới con xe xe taxi đang được ngừng ven đàng, đâm vào.
Bố u ko bỏ qua mang đến cô.
Nhưng tới mức tư cơ hội trách móc chúng ta, cô cũng không tồn tại, chỉ hoàn toàn có thể trách móc phiên bản thân thiện cô, yêu thương người tránh việc yêu thương, tin yêu người ko xứng đáng tin yêu.
Lâm Hiểu ngồi xuống theo gót, với 1 gò thắc mắc ham muốn chất vấn tuy nhiên ở đầu cuối chỉ trả mang đến cô một tờ giấy: “Lau chuồn, chớ nhằm người không giống nhận định rằng tôi bắt nạt cô.

Hai người về bên trọ tại trường, đèn vẫn tắt không còn.
“Hai người những cô nửa tối ko ngủ, còn tiếng ồn ào, với chút tình người không? Không nhằm cho tất cả những người không giống ngủ hả?” Tưởng Na Na không dễ chịu nói: “Được rồi, coi như tôi ko thưa gì, một người đem tội gϊếŧ người, một người là cô công ty, tôi làm cái gi với tố hóa học gì tuy nhiên đòi hỏi bao nhiêu người chứ?”
“Tưởng Na Na, cô hãy tự động chất vấn lại lương lậu tâm bản thân coi.
” Lâm Hiểu phẫn nộ cho tới đỏ tía rần mặt: “Người tuy nhiên ngày nào thì cũng gọi năng lượng điện cho tới rạng sáng sủa ko nhằm cho tất cả những người không giống ngủ là ai chứ?”
Hơn nữa ai là cô chủ?
Cô ấy và Tưởng Na Na đều là nhân viên cấp dưới tiếp khách hàng, lại ko thể nào là ko giao dịch thanh toán với những người ta!
“Bình thông thường tôi gọi năng lượng điện thì sao? Hôm ni tôi ko gọi, tôi ham muốn chuồn ngủ sớm một chút ít ko được à?” Tưởng Na Na trợn white đôi mắt thưa.
Lâm Hiểu chỉ tay nhập cô, ngón tay cũng run rẩy rẩy: “Lúc Shop chúng tôi chuồn nhập, cô vẫn đang được nghịch tặc năng lượng điện thọai!”
“Tôi nghịch tặc Smartphone nên buồn ngủ, đang được quyết định quăng quật Smartphone xuống chuồn ngủ thì những cô trở lại, lịch kịch thực hiện rầm rĩ lên.
” Tưởng Na Na hừ một tiếng: “Yêu cầu của tôi cũng không thực sự xứng đáng, thực hiện sai chuyện thì khom sườn lưng chín mươi phỏng thưa lời nói van lơn lỗi là được, khó khăn cho tới vậy sao?”
Cô tao ko biết xấu xí hổ khiến cho Lâm Hiểu tức phẫn nộ thưa ko rời khỏi lời nói.
.

Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn