truyện em là tiểu tiên nữ của anh

                                    
                                              

Thành phố A, sáng sủa sớm, sương loà dày đặc giăng kín khung trời.

Những đám mây không khô ráo kết dính lại cùng nhau bên trên nền trời mờ mịt, khiến cho người tao cảm nhận thấy ko một chút ít mức độ sinh sống. Oi bức, ẩm ướt là những kể từ ngữ đặc trưng của TP.HCM này.

Bạn đang xem: truyện em là tiểu tiên nữ của anh

An Tĩnh thức dậy kể từ vô cùng sớm, vô căn chống tối om, cô cù người, quan sát về phía rèm cửa ngõ tương đối hé banh ở cơ hội ê ko xa vời, ngáp một chiếc uể oải.

Trong chống yên bình, thế cho nên rất giản đơn nghe thấy giờ bước đi như sở hữu như ko kể từ bên phía ngoài vọng vô.

Cô thì thầm nghĩ về, có thể chị gái tiếp tục dậy rồi.

Chị ấy khi nào thì cũng dậy sớm rộng lớn bản thân.

An Tĩnh coi chằm chằm vô tấm rèm cửa ngõ, như thể ở ê sở hữu đồ vật gi vậy.

Tiếng bước đi ngoài cửa ngõ phía xuống bậc thang, tiếng động bên dưới dần dần trở thành rõ ràng rệt.

Tiếng thì thầm đằm thắm u và chị.

Tiếng "tinh" của lò vi sóng.

Tiếng lật giờ từng trang báo của phụ thân đều lọt được vào tai cô.

Vì vô căn nhà sở hữu người đùa piano, nên trong số những chống được cơ hội âm rất hay. Thực rời khỏi, thông thường vô cùng khó khăn rất có thể nghe được những tiếng động này.

Nhưng ko biết vì thế nguyên nhân gì, có lẽ rằng vị này đó là những việc xẩy ra từng ngày nên đơn giản và dễ dàng lọt được vào tai một cơ hội vô cùng đương nhiên.

Rèm cửa ngõ không được kéo kín lúc lắc lên khe khẽ.

Cô nghĩ về, lại ko đóng góp chặt hành lang cửa số như u nhắn gửi rồi.

Xem thêm: nước xả downy nào thơm nhất

Đôi đôi mắt rước láy của An Tĩnh ở đầu cuối tiếp tục sở hữu xài điểm, cô chớp đôi mắt, chống người dậy, lật chăn bước xuống nệm.

Trong cỗ váy ngủ rộng lớn thùng thình, cô vừa phải vuốt tóc, vừa phải tiến bộ về phía hành lang cửa số. Chú mèo Hello Kitty màu sắc hồng phấn phía bên dưới xương quai xanh rì nhỏ nhắn xinh xẻo tươi tắn cười cợt vẫy tay kính chào quý khách.

Bàn trắng tay nhợt nhỏ nhắn kéo rèm cửa ngõ rời khỏi.

Ánh sáng sủa đột ngột xộc vô khiến cho cô nhắm đôi mắt vì thế còn chưa kịp thích nghi, song lông mi nhíu lại. Cô xòe tay, đem tay lên đôi mắt mang lại hứng mỏi.

Thời tiết mờ mịt, ẩm ướt.

An Tĩnh khẽ nhoẻn mồm. Đúng loại không khí tuy nhiên cô mến.

Tiếng bước đi bên phía ngoài càng ngày càng ngay gần, tạm dừng phía ngoài cửa ngõ chống cô, một khi sau, giờ gõ cửa ngõ vang lên.

Cốc ly.

"Tĩnh Tĩnh, dậy chuồn con cái."

Người đứng bên phía ngoài đợi một khi ko thấy giờ đáp lại, sẵn sàng Open phi vào.

"Mẹ, con cái dậy rồi, thay cho ăn mặc quần áo đoạn con cái tiếp tục rời khỏi." Giọng bảo nhỏ nhẹ nhàng êm ấm vang lên.

Xem thêm: ngôn tình thầy trò sủng

Bà Lục Mỹ Hoa ngoài cửa ngõ nghe thấy giờ phụ nữ mới mẻ giới hạn tay, cau mi phát biểu, "Hôm ni là ngày trước tiên cho tới ngôi trường, chớ ngủ nướng nữa, chị con cái dậy kể từ lâu lắm rồi đó."

Dứt điều bà vẫn đứng ngóng thêm 1 khi lâu, mặt mày trọng tĩnh lạng ta như tờ, chỉ thấy giờ thay cho quàn áo.

"Nhanh lên, mọi người đnag ngóng con cái xuống bữa sớm đấy." Bà An cau mi phát biểu thêm thắt câu nữa.