truyện ngôn tình cưỡng bức hành hạ

Đã là canh giờ loại từng nào rồi?

Lam Nghi trọn vẹn ko phân toan được điều gì nữa…Rút cuộc tất cả đang được ra mắt ở điểm đây…là thực tế, hoặc là 1 cơn ác mộng?

Bạn đang xem: truyện ngôn tình cưỡng bức hành hạ

Cổ họng phỏng rát và thô cháy, song môi đầy đủ rớm tiết vì thế bị cô gặm mạnh liên tiếp nhằm ngăn những giờ đồng hồ hét tuyệt vọng nhảy thoát ra khỏi môi. Mái tóc xõa tung ướt sũng những giọt mồ hôi bám xệp bên trên khuôn mặt xanh rì tiều tụy…Cổ tay bị thít đến mức độ tím tái ngắt, Lam Nghi còn cảm nhận thấy một ít xót đau ê ẩm bên trên điểm bị Nhiếp Phong trói chặt ấy…có lẽ cái thắt sườn lưng domain authority đã từng chảy tiết cổ tay cô…

Nhưng toàn bộ nỗi nhức nhối ko thể nhập kinh hoàng vì chưng loại đang được tàn nhẫn quấy rầy và hành hạ cô khi này…

Nơi thâm thúy kín phong thanh ấy ướt sũng cho tới cùng với, còn loại khí cụ cơ vẫn không ngừng nghỉ rung rinh kinh hoàng, như thể mong muốn rút kiệt cô, lấy mạng cô…

Cho cho dù Lam Nghi vẫn cố sinh sống cố bị tiêu diệt cọ chân nhập nhau, thực hiện từng phương pháp để nó tuột thoát ra khỏi cái quần l*t ướt sũng cho tới cực sở…nhưng cô càng cọ quậy, “quả nho” nhẵn tuột cơ càng tiến bộ nhập thâm thúy, làm cho Lam Nghi lực bất tòng tâm, thẫn thờ nằm trong quẫy nhập loại xúc cảm tội lỗi đem sắc tố như loại hoa rực tiết của hung thần quỷ ác.

Là chuyến thứ nhất cô biết cho tới xúc cảm tụt xuống đạo nằm trong quẫy, thế và lại bị tra tấn mang đến bị tiêu diệt chuồn sinh sống lại, khiến cho cho từng chuyến cơn run rẩy rẩy ấy kéo cho tới, Lam Nghi cũng không còn cơ hội nào là không giống và ngô nghê vặn thắt người…Và dòng sản phẩm mật d*ch như thác sập cơ cứ tuôn rời khỏi ư*t cả nhì bắp đùi cô…

Lam Nghi cứ nghĩ về có một chuyến thôi, có một lần….rồi tất cả tiếp tục chấm dứt…Nhưng không!

Điều cơ cứ liên tiếp, liên tiếp kéo dài…nhưng thời hạn ko lúc nào chấm dứt…lần sau lại cuồng loạn rộng lớn chuyến trước….Tra tấn cô, vũ nhục cô…Để rồi chẳng còn sót lại gì ngoài sự nhức nhối cho tới bị tiêu diệt chuồn sinh sống lại!

Lam Nghi cho rằng có lẽ rằng Nhiếp Phong mong muốn làm cho cô bị tiêu diệt, bị tiêu diệt nhập cả sự điếm nhục kể từ rạm tâm cho đến xác thịt….Lam Nghi vẫn cho rằng có một cơn sốt ùa cho tới nữa thôi…cô thiệt sự tiếp tục chết!

Trong cơn cuồng con quay sản phẩm dụa, một trong những phần nào là cơ thâm thúy thẳm nhập Lam Nghi…thật sự cầu hòng Nhiếp Phong con quay lại…!

Đột nhiên giờ đồng hồ xuất hiện chống vang lên, thanh âm xa vời kỳ lạ khiến cho Lam Nghi kinh hoàng hãi, đôi bàn chân nhỏ gọn run rẩy rẩy teo nhập nhau theo đuổi phiên bản năng, góc nhìn Lam Nghi hoảng loàn phía hai con mắt bị bịt kín quan sát về phía ánh sáng vừa đủ mịt…

Dáng người cao cao bên trên thượng, đàng hoàng tự động bên trên, bình thường đạm đạm…giống hệt như các văn nhân được họa trong mỗi hình ảnh cổ…

Lam Nghi ko thể thấy thấy hắn vẫn thay cho ăn mặc quần áo, và thấy cả tấm băng gạc bên trên đầu…

Cơn run rẩy rẩy chấp chới ùa cho tới thực hiện hai con mắt cô hoa lên…Lam Nghi ngay tắp lự theo đuổi phiên bản năng gặm chặt môi lại, tâm trí trống trải trống rỗng tê liệt tái…

Vì bị bịt chặt, Lam Nghi ko thể nhận ra sự hoảng loàn còn vương vãi lại trong tâm đôi mắt hắn…Vừa rồi Nhiếp Phong bị Lôi Triệt dọa nạt cho 1 trận, ngay tắp lự gọi vội vàng vàng mang đến Tề Yến Thanh…để rồi thực hiện trò cười cợt mang đến nhì thương hiệu sói già nua nham hiểm!

Nhưng ngay lúc nhận ra cảnh tượng trước đôi mắt, Nhiếp Phong nhượng bộ như quên không còn tất cả nhập thực tại…tất cả chỉ dồn vào trong 1 bản thân Lam Nghi…

Chiếc váy color bạc óng ánh như nước lộn xộn ko đầy đủ bao phủ chuồn thân thuộc thể mĩ miều quyến rũ, góc nhìn u ám và mờ mịt phí phạm dở người và làn tóc giã loàn rơi lệch, bờ vai mỏng dính manh mềm mịn, đôi bàn chân thon nhiều năm con cái chặt lại….và điểm bí hiểm ư*t đẫm lóng lánh như ánh bạc…

Bàn tay xinh xắn của Nhiếp Phong va vấp lên cồ bàn chân miếng khảnh của Lam Nghi, cảm biến sự run rẩy rẩy nằm trong quẫy trào lên vào cụ thể từng lớp domain authority thịt…

Nhiếp Phong cảm biến Lam Nghi mong muốn có được một chân lại, tuy nhiên nhượng bộ như cô quá yếu đuối nên ko thể ngăn chặn hắn…nhưng phiên bản năng vẫn thôi cổ động cô phản kháng, cho dù chỉ là sự việc phản kháng rất rất nhỏ.

Ánh đôi mắt thâm thúy thẳm của Nhiếp Phong quét tước qua quýt khuôn mặt mệt rũ rời tê liệt dở người của Lam Nghi, bàn tay hắn lướt lên đôi bàn chân thon nhiều năm của cô ấy, qua quýt vùng đ*i yếu đuối ớt…và va vấp nhập vùng độ ẩm ư*t đang được nhiễu rời khỏi bên trên đôi bàn chân cô.

_ Xem rời khỏi em và loại này vẫn vui chơi rất rất mừng vẻ…

Đầu ngón tay của Nhiếp Phong xoa xoa một điểm nhầy nhụa độ ẩm ư*t, thanh âm tinh xảo như giờ đồng hồ dương cầm, đem theo đuổi một ít dư vị áp lực kiềm chế….

Ngón tay hắn tiến bộ thâm thúy nhập bên phía trong quần l*t vẫn ư*t sũng cho tới thảm thương của Lam Nghi, cong nhẹ nhàng đầu ngón tay và kéo tuột nó thoát ra khỏi chân cô…

Một giờ đồng hồ thở hắt rời khỏi bất lực, Lam Nghi cố mức độ có được một chân lại, tuy nhiên bắp đùi run rẩy rẩy của cô ấy trọn vẹn ko thể phản kháng…

_ Yên nào….yên tĩnh nào….nhằm tôi ngắm….

Nhiếp Phong xuýt xoa nhè nhẹ nhàng, đầu ngón tay thon nhiều năm xinh xắn của hắn tách nhẹ nhàng đóa hồng của cô ấy ra…

Màu hồng rực rét phỏng và độ ẩm ư*t khiến cho ngược tim hắn đùng một phát đập điên cuồng….điểm thâm thúy thẳm kín ko một chuyến được khái phá huỷ của cô ấy lộ rõ ràng trước hai con mắt cuồng dở người của hắn….

Yết hầu của hắn trượt xuống Khi hắn nuốt khan nhập cổ họng…

Ngón tay của Nhiếp Phong va vấp lên nụ hoa xinh đẹp mắt của Lam Nghi….Hơi thở vô vọng nhảy thoát ra khỏi môi, Lam Nghi hào hển nghẹn ngào…chẳng còn mức độ lực nhằm run rẩy lên nữa…

Đầu ngón tay của hắn nhẹ dịu vuốt lên vuốt xuống, điểm ư*t đẫm thực hiện ngón tay của hắn đơn giản dễ dàng mến yêu cô hơn…Lam Nghi kinh hoàng cho tới nút tái ngắt gương mặt….cô ko thể nữa….

Xem thêm: ảnh chill hoa lấp lánh

_ Yên nào…bé con cái...Cho tôi coi em nào….

_ Không….

Lam Nghi nghẹn ngào phản đối, cơn rét rẫy chính thức dơ lên theo đuổi từng nhịp vuốt của Nhiếp Phong...

Ánh đôi mắt hắn nhìn nhập hai con mắt hoang dại tê liệt dở người, đầu mũi mẩn đỏ và song môi bầm dập tổn thương…Hắn ngồi sát rộng lớn nhập cô, cả khá thở của hắn cũng trở thành rét bỏng….

_ Tôi mong muốn nhìn biểu cảm của em Khi em tới….Mau rời khỏi mang đến tôi ngắm…

_ Không…

Hơi thở nghẹn ngào điên loạn, Lam Nghi run rẩy rẩy ngửa Output đầu ra sau….hàm răng mong muốn gặm chặt lấy song môi, đột ngột bị đầu ngón tay hắn sộc trực tiếp nhập.

_ M*t!

Một tiếng rời khỏi mệnh lệnh vang lên, Nhiếp Phong miết ngón tay mạnh hơn…và cơn rất rất c*m ùa cho tới khiến cho Lam Nghi bị tiêu diệt lặng…

Đôi môi cô run rẩy rẩy miết lấy đầu ngón tay của Nhiếp Phong đang được xộc nhập mồm bản thân, thật lực m*t nhằm ngăn giờ đồng hồ kêu thất thanh…hàm răng gặm chặt lấy ngón tay ấy…mạnh cho tới nút khiến cho Nhiếp Phong nhức cho tới nhíu mày…

Vậy tuy nhiên khóe mồm xinh xắn của hắn lại bất giác nở rời khỏi một nụ cười…

Nét môi cao ngạo xinh xắn rẽ sát nhập khoanh tai mẩn đỏ của Lam Nghi…Và thanh âm tràn trề dụ hoặc kể từ tính vang lên như 1 tiếng thôi miên chào gọi…

_ Nhiếp Phong!

Đầu óc điên loạn của Lam Nghi thời điểm hiện nay tựa như một tờ giấy tờ Trắng, bất lực nhằm hắn mong muốn ghi chép lên điều gì thì ghi chép.

Thanh âm khàn đặc như lửa cháy của Lam Nghi run rẩy rẩy vụn vỡ vang lên như 1 con cái búp bê vô lực.

_ Nhiếp….Phong!

_ Ngoan lắm….thưởng mang đến em!

Đấu ngón tay của Nhiếp Phong đột ngột ấn mạnh lên nụ hoa run rẩy rẩy của Lam Nghi…và cơn cùng với ùa nhập thân thuộc thể mượt oặt của Lam Nghi như bão cuốn…

Tiếng hét váng vất nhảy thoát ra khỏi môi, rộng lớn cho tới nút khiến cho trong cổ họng khát thô của cô ấy trở thành cháy bỏng….Lòng đôi mắt hoa chuồn hoảng loạn…Lam Nghi không thể biết gì nữa Khi khung người của tôi rơi trực tiếp vào trong 1 vùng thẳm thâm thúy hư đốn vô…

****

Khi Lam Nghi há đôi mắt rời khỏi, trời vẫn sáng sủa kể từ rất rất lâu, bịt đôi mắt đã và đang túa rời khỏi và Nhiếp Phong cũng vứt đi kể từ bao giờ…

Cơ thể sạh tiếp tục thơm ngát ngát….có lẽ rằng Nhiếp Phong đã hỗ trợ cô tắm cọ thật sạch sẽ rồi mới mẻ tách đi…

Nơi nào là cơ tê liệt dở người cho tới nút nằm trong cực…nhưng Lam Nghi không còn chú tâm cho tới nữa…

Đôi chân run rẩy rẩy của cô ấy bước xuống chóng, khuôn mặt vô hồn và câm lặng….Lam Nghi loạng choạng bước xuống chóng, tiến bộ về phía cửa ngõ sổ…

Bàn tay cô kéo mạnh rèm cửa ngõ rời khỏi, nhằm tia nắng gắt gỏng ùa nhập khung người phỏng rát…Lam Nghi nhìn nhìn quang cảnh Thượng Hải huy hoàng tách lệ với hai con mắt vô cảm và cơn rát phỏng xuyên thấu nhắc nhở cô về những gì vẫn xẩy ra tối qua…

Gương mặt mày cô càng ngày càng trở thành rét mướt lẽo….hai con mắt trống trải trống rỗng và ráo hoảnh…

Chẳng với giọt nước đôi mắt nào là chảy xuống…

Thay nhập đó…là một nụ cười cợt lạn lùng nở bên trên khóe môi rách nát bầm của Lam Nghi.

Xem thêm: thiếu nữ thất tình đã đến lúc thích trai trẻ rồi sao

****

Lam Nghi chạy vội vàng nhập cơ sở y tế, vẫn quá giờ cô thông thường cho tới thăm hỏi u cô, chắc hẳn rằng u cô tiếp tục lo ngại.

Bạn đang được phát âm truyện mới mẻ bên trên u truyenhot .vn. Truyện được update liên tiếp .Hãy lưu giữ từng ngày nhập phát âm các bạn nhé! Mé không giống copy tiếp tục thiếu thốn nội dung chương cơ ạ!