truyện thầy trò có hôn ước

                                    
                                              

Cuối tuần, thân phụ u nó về cho tới, tất tả vội vàng vàng bắt nó về sửa biên soạn. Nó chất vấn tuy nhiên thân phụ u nó ko phát biểu gì, chỉ bảo:

- Lâu lâu vào cuối tuần, thân phụ u dẫn lên đường ăn ngôi nhà hàng

Bạn đang xem: truyện thầy trò có hôn ước

Nó tin cẩn, ko nghi ngại gì lên đường sửa biên soạn thiệt đẹp nhất nhằm lên đường với thân phụ u. Đến tối, thân phụ u nó dẫn nó vô nhà hàng quán ăn của mái ấm gia đình cùng theo với anh nó. Thanh Ân nhìn nó mỉm cười nhoẻn khiến cho nó khó khăn hiểu, lao vào cho tới điểm, nó sửng sốt vì thế mái ấm gia đình các cụ Dương cũng xuất hiện rất đầy đủ ở phía trên, nó ú ớ:

- Ơ, thân phụ Dương, má Dương, Tuyết Anh

Nhìn sang trọng hắn mặt mũi nó tối sầm lại:

- Sao thầy lại ở đây?

Hắn nhún vai vấn đáp nó:

- Thì thân phụ Diệp má Diệp chào tôi và mái ấm gia đình cho tới ăn cơm trắng mà

Nó uất ức nhìn sang trọng thân phụ mẹ:

- Thế này là sao mẹ?

Ông Diệp mỉm cười hiền hậu nói:

- Thôi mái ấm gia đình tớ vô ngồi trước vẫn rồi tớ tiếp tục phát biểu mang lại con cái biết.

Nó đành ngậm ngùi lao vào bàn ngồi đối lập hắn, hắn nhìn vẻ mặt mũi nó nhưng mà mỉm cười thoả mãn, nó nhâm nhẩm vô cổ họng:

- Cười gì chứ? Có gì phấn chấn nhưng mà cười?

Hai mái ấm gia đình chính thức sử dụng bữa, được một khi thì ông Dương kể từ tốn nói:

- Sẵn khi ngày hôm nay, mái ấm gia đình nhị mặt mũi xuất hiện tấp nập đầy đủ. Ta sở hữu chuyện ham muốn thông tin.

Xem thêm: chuồn chuồn bay vào nhà là điềm gì

Nó và Tuyết Anh ngờ ngạc hỏi:

- Thông báo? Thông báo gì ạ?

Thực đi ra chuyện này phụ hình mẫu nhị mặt mũi đều vẫn biết, hắn biết, Thanh Ân cũng biết, chỉ mất nó và Tuyết Anh là ko biết gì không còn. Nói thông tin thực ra là mang lại nó và nhỏ biết luôn luôn, ông Diệp và ông Dương nhìn nhau gật gù rồi ông Diệp lên tiếng:

- Ta ham muốn tiến hành lời hứa hẹn năm xưa về thơm ước của nhị mái ấm gia đình Diệp-Dương.

Nó và nhỏ lại lần tiếp nữa đồng thanh:

- Hôn ước?

Ông Diệp gật đầu trái khoáy quyết:

- Phải. Thanh Vy tiếp tục gả mang lại Thế Phong.

Nó sốc hét lên:

- Không thể nào là. Con mới chỉ 17 tuổi hạc. Con từ chối.

Ông Dương mỉm cười hiền hậu nói:

- Và tất yếu, thơm lễ ko tổ chức triển khai ngay lập tức. Ta và ông Diệp đưa ra quyết định mang lại nhị đứa sinh sống cộng đồng cùng nhau, cho tới Khi nhị đứa sẵn sàng và tự động nguyện cùng nhau thì tiếp tục tổ chức triển khai thơm lễ mang lại nhị đứa, cả Thanh Ân với Khả Hân và Khải Huy với Tuyết Anh tiếp tục thực hiện cùng trong ngày luôn luôn.

Tuyết Anh thì đỏ ối mặt mũi, Thanh Ân thì ko chủ ý gì, nó thì bất mãn, còn hắn thì nhìn nó mỉm cười toại nguyện. Ông Diệp tiếp tiếng ông Dương:

Xem thêm: cậy thế bắt nạt anh

- Ba và ông Dương vẫn bên cạnh nhau mua sắm 1 căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang ở ngay sát trung tâm thương nghiệp thành phố Hồ Chí Minh, Thế Phong vẫn ở trước vài ba ngày. Ngày mai Thanh Vy dọn thông qua đó luôn luôn lên đường.

Nó rấm rứt, oán thù hận nhìn hắn, hắn nhún vai:

- Có oán thù hận tôi thì em cũng cần sinh sống với tôi thôi. À nhưng mà quên, ở tê liệt chỉ tồn tại một chống mang lại gia công ty, những chống không giống giành cho khách hàng và người thực hiện.