đánh đòn vào mông truyện

                                    
                                              


  Thu Trúc vẫn tồn tại ko trả hồn, nghe anh rằng thì cũng bám theo hành động tự nhiên ngẫu nhiên tuy nhiên gật đầu đáp.

  - Dạ!

Bạn đang xem: đánh đòn vào mông truyện

  Chứ trọn vẹn ko hề nhằm ý anh đang được rằng vật gì.

  Hữu Trọng quả tình vẫn Chịu không còn nổi, anh hừ một giờ rồi xoay mặt mũi bước tiến. Tuy nhiên, lên đường được một quãng thì anh lại chẳng thấy cô đâu, xoay mặt mũi lại thì vẫn thấy cô đứng ì ở chổ cũ. Anh thiệt mong muốn hộc phụ thân thước ngày tiết, anh thề thốt là kể từ rày về sau sẽ không còn lúc nào dẫn cô rời khỏi biển khơi nữa, với ngày chắc chắn rằng cô tiếp tục trở thành tượng đá mang đến tuy nhiên coi.

  Anh tức tốc trở về, lượt này sẽ không thèm gọi cô nữa tuy nhiên fake tay bế xốc cô lên... ý lộn... ko cần bế tuy nhiên là vác lên bên trên vai. Thu Trúc kinh hồn hét lên.

  - Áaaaa... anh Trọng! Anh làm cái gi vậy? Mau vứt em xuống a...

  Bốp...

  Anh tức bực tiến công mạnh vô mông cô một chiếc thiệt nhức. Tức phẫn nộ rằng.

  - Em trở nên tượng đá rồi! Nhân khi em còn ko trọn vẹn trở nên đá anh cần vác về chứ sao? Sở em mong muốn anh kêu xe cộ cẩu thiệt đấy à? Hôm ni mùng 2 cũng ko cần dễ dàng kêu đâu.

  Thu Trúc xấu xa hổ cho tới đỏ hỏn bừng cả mặt mũi, sinh sống nhì kiếp người đó là lượt trước tiên bị một người nam nhi vác bên trên vai, vẫn thế còn tiến công vô mông nữa chứ. Mà cũng đều có cần tiến công nhẹ nhàng đâu, tiến công nhường nhịn như mong muốn mang đến cô nở hoa luôn luôn hoặc sao ấy. Nhưng cô cũng cảm nhận thấy với lỗi vì như thế tôi đã quá để tâm tâm trí tuy nhiên chẳng chú ý anh, thực hiện mang đến anh phẫn nộ, lượt sau cô chắc chắn sẽ không còn tái mét trình diễn nữa. Cô bèn nhỏ giọng năn nỉ.

  - Anh Trọng... em van nài lỗi tuy nhiên... lượt sau em không phải như vậy nữa đâu...

Xem thêm: keo 502 bao nhiêu tiền

  Anh tức phẫn nộ rằng.

  - Còn với lượt sau?

  - Ơ... ko... ko... ko... tiếp tục không tồn tại lượt sau nữa... em van nài hứa... anh thả em xuống lên đường...ở phía trên... nhiều người coi... kỳ lắm...

  - Hừ... còn biết nhiều người coi nữa à?

  Nói rồi, anh mới mẻ Chịu thả cô xuống, coi khuông mặt mũi đỏ hỏn bừng vì như thế xấu xa hổ của cô ấy thiệt đáng yêu và dễ thương vô nằm trong, từng nào phẫn nộ hờn của anh ý đều bặt tăm. Nhưng anh vẫn rời khỏi vẽ còn giận hờn, nghiến răng rằng.

  - Thôi được! Lần này anh vứt qua! Em mà còn phải dám tái mét phạm thì chớ trách móc anh! Anh tiếp tục bắt em cần cuối xuống người sử dụng thanh hao lông gà tiến công đòn đấy biết ko hả?

  "Ôi... anh Trọng hung tợn quá thiệt xứng đáng sợ! Anh ấy tiến công thủ công bằng tay vẫn mạnh thế này rồi nếu như người sử dụng thanh hao lông gà ko cần là ngoài ngồi luôn luôn sao? Hu hu... thực sự giáo viên với khác!"

Xem thêm: dịch truyện kiếm tiền trên mangatoon

  Cô chớp chớp đôi mắt, người sử dụng ánh nhìn thơ ngây ngập nước như mong muốn khóc tuy nhiên không đủ can đảm khóc, hệt một cô nhỏ bé đã thử sai chuyện bị anh trai khiển trách móc coi anh. Biểu hiện nay "em thiệt sự vẫn biết lỗi rồi tuy nhiên, sẽ không còn dám nữa" mặc dù là anh với thiệt sự đang được đặc biệt tức phẫn nộ cũng cần mũi lòng. Nhưng tuy nhiên... cô như vậy này quả tình anh ko Chịu nổi. "Trời ạ! Đáng yêu thương quá lên đường mất! Muốn ôm thơm quá đi!" Nhưng anh cần nỗ lực khắc chế và kìm hãm phiên bản thân ái. Anh hít một khá thiệt sâu sắc, ko thèm coi cô nữa rồi rằng.

  - Về thôi!

  Nhưng Lúc anh một vừa hai phải xoay mặt mũi lên đường thì cô đã mang sắc mặt mũi 180 chừng. Cô dễ dẫn đến anh giậm dọa thế sao? Cô mặc dù sao vong linh đã và đang 31 tuổi tác nha đâu cần thiệt sự là cô nhỏ bé 16 tuổi tác chứ. Cô bèn thực hiện mặt mũi quỷ với anh. Tuy nhiên, chẳng hiểu sao anh lại đột ngột trở về thấy cô đang được vạch to tát nhì đôi mắt lè lưỡi với anh thì cơn tức phẫn nộ lại nổi lên nữa rồi. Anh nghiến răng gằn từng chữ.