sau khi mất nước ta gả cho kẻ chân đất

Sau Khi mất mặt VN gả mang lại kẻ chân đất

Tác giả: Thất Tát Nương Tử

Bạn đang xem: sau khi mất nước ta gả cho kẻ chân đất

Thể loại: Cổ đại, HE

Số chương: 301c

Convertor: Wikidth.com

Editor: Amber

Văn án

Một sớm trời lật, lá ngọc cành vàng trở thành dư nghiệt của chi phí triều. Thẩm Châu Hi chạy thoát ra khỏi hoàng cung lại ko nghĩ về cho tới sau này người hùn nường ngửng đầu ưỡn ngực về bên điểm này sẽ không cần vị thơm phu bụng lênh láng châu ngọc, hào hoa lãng tử phong nhã của nường nhưng mà là 1 kẻ chân khu đất thô tục, táo tợn, ko văn hóa truyền thống, ko học tập vấn.

Lúc mới nhất gặp gỡ nường ghét bỏ vứt căn nhà hắn túng thiếu, trí thức mỏng mảnh tuy nhiên domain authority mặt dày mày dạn, dám ở mơ ăn thịt thiên nga. Để sống sót nhập cảnh binh phung phí mã loàn nên nường đành ẫm ờ đồng ý kết group nằm trong sinh sống với Lý Vụ, chỉ việc hắn đáp ứng nhu cầu được thân phụ điều kiện:

Một là lần chi phí nuôi gia đình

Hai là biết chữ và biết gọi sách

Ba là phản Liêu phục Yến

Thẩm Châu Hi đo lường và tính toán khôn cùng rõ rệt nhập lòng: Chỉ cần thiết anh trai hoặc vị thơm phu của nường rất có thể Đông Sơn tái ngắt khởi là nường tiếp tục đơn giản và dễ dàng tiến công cái thương hiệu Lý Vụ tê liệt đầu nở hoa.

Sau tê liệt ——

Hắn lần chi phí, biết chữ, phản Liêu đăng vương rồi tiến công anh trai và vị thơm phu của nường huyết chó lênh láng đầu.

Thẩm Châu Hi: ???

Lý Vụ: Cho những ngươi lừa phái nữ nhân của lão tử nè, còn dám khuyến nghị nường vứt căn nhà lên đường nè.

***

Sau ngày tân đế đăng cơ, Hoàng Hậu ở Tiêu Phòng Điện than khóc phát biểu với các bạn thân: “Ta chỉ ham muốn gả cho 1 vị phò mã mỹ mạo như Phan An, tri thư đạt lễ, xuất thân mật cao quý, bụng lênh láng tài hoa, rất tốt là rất có thể bảy bước trở thành thơ như Tào Thực thì đem gì sai? Đương nhiên ko sai!”

Tân đế trốn ở ngoài cửa ngõ nghe thấy thế thì rất rất là tương đối khó chịu: Lúc lão tử dìm thơ sao nường lại vờ vịt ko nghe thấy hử?

Tân đế phất ống tay áo loại bỏ đi. Màn tối buông xuống, mưa thu phất phơ, tân đế ở Ngự Thư Phòng múa cây bút ghi chép một bài xích thơ tuyệt tác:

Xem thêm: bé bự như em đáng yêu nhất đời

《 Mưa tối gửi dông tố bắc 》

Ông trời rớt nước đôi mắt,

Cười trẫm sao chật vật.

Tên khốn Tào Thực nào

Trẫm ham muốn chém đầu hắn.

*Có pass, các bạn nào là ham muốn pass thì lượt thích fanpage facebook bên trên facebook của Rừng Hổ Phách rồi inbox nhằm lấy pass nhé! 

*Nếu các bạn mến những truyện nhập căn nhà Rừng Hổ Phách, hãy cỗ vũ nhằm Amber giữ lại trang web nhé:

Nếu các bạn không tồn tại Paypal thì đem thể:

1.Chuyển khoản qua quýt tài khoản: Hoang Mai Nhung – 0021002033624 – Vietcombank

2.Chuyển qua quýt Momo

3. Gửi thẻ cào Vietel

Mục Lục

Chương 1     Chương 5     Chương 10     Chương 15     Chương 20     Chương 25

Chương 30     Chương 35     Chương 40     Chương 45     Chương 50     Chương 55

Chương 60     Chương 65     Chương 70     Chương 75     Chương 80     Chương 85

Chương 90     Chương 95     Chương 100     Chương 105     Chương 110     Chương 115

Chương 120     Chương 125     Chương 130     Chương 135     Chương 140     Chương 145

Chương 150     Chương 155     Chương 160     Chương 165     Chương 170     Chương 175

Chương 180     Chương 185     Chương 190     Chương 195     Chương 200     Chương 205

Chương 210     Chương 215     Chương 220     Chương 225     Chương 230     Chương 235

Xem thêm: cần câu mỹ nhân ngư

Chương 240     Chương 245     Chương 250     Chương 255     Chương 260     Chương 265

Chương 270     Chương 275     Chương 280     Chương 285     Chương 290     Chương 295     Chương 301

HOÀN