sự ướt át ngọt ngào của mèo động dục

Vanvn- Nhà văn Trịnh Tuyên sinh ngày 15.10.1954, hiện tại sinh sống và sáng sủa tác bên trên Cẩm Tân, Cẩm Thuỷ, Thanh Hoá. Ông là cựu sĩ quan liêu Cảnh sát khảo sát Công an tỉnh Thanh Hoá tiếp tục về hưu.

Nhà văn Trịnh Tuyên

Tác phẩm của Trịnh Tuyên tiếp tục xuất bản: Những miếng vỡ của số phận (tập truyện cụt, NXB Thanh Hoá 2012), Hang cóc thần (Tập truyện cụt, NXB Hội Nhà văn 2014), Giấc mơ lạ (Tập truyện cụt, NXB Thanh Hoá 2016), Đêm thời xa cách ấy (Tập truyện cụt  NXB Thanh Hoá 2018), Dòng sông hoài niệm (Thơ, NXB Thanh Hoá 2020).

Bạn đang xem: sự ướt át ngọt ngào của mèo động dục

Ông được trao 1 giải B và 2 giải C Trao Giải VHNT Lê Thánh Tông và nhiều phần thưởng Tạp chí Xứ Thanh.

Nhà văn Trịnh Tuyên được kết hấp thụ Hội viên Hội Nhà văn nước Việt Nam năm 2023.

CHUYỆN TÌNH CỦA LÃO CHĂN DÊ

Bằng giờ này ngày bình thường, lão Trầu tiếp tục xua đàn dê xuống núi rồi. Thế nhưng mà thời điểm ngày hôm nay, mặt mày trời lặn tiếp tục kể từ lâu nhưng mà đàn dê của lão vẫn tồn tại thấp thông thoáng chen nhau kêu be be bên trên sườn núi. Tại phía sườn núi mặt mày cơ cũng thế! Đàn dê của mụ Thắm mốc vẫn ko về chuồng. Chắc lão Trầu và mụ Thắm còn thám thính dê lạc hoặc dê lộn đàn chăng?

Xã Cẩm Xuyên cơ hội xã Cẩm Tú một mặt hàng núi đá. Ranh giới là đàng phân chia nước. Không biết ông trời sắp xếp thế này nhưng mà nhị ông Chủ thầu của nhị xã giáp ranh mặt hàng núi đá đó lại mướn nhị trái đất già cả nua xấu xa xí cô độc chăn dê. Lão Trầu trong năm này dễ dàng tiếp tục ngoài năm mươi tuổi hạc, người xã Cẩm Xuyên. Mụ Thắm mốc chừng tứ chục tuổi hạc, xã Cẩm Tú. Gọi là mụ Thắm mốc vì thế domain authority mụ mốc meo như người bạch tạng, mới mẻ ngoài tứ mươi tuy nhiên mái đầu tiếp tục sát bạc White. Mụ bước tiến bước một, nhấp nhỏm như người kể từ hành tinh ma xa cách xôi này vừa vặn lạc xuống ngược khu đất. Mỗi ngày, bên trên mặt hàng núi đá xa cách xa chỉ mất giờ dê kêu be be và nhị trái đất này lên đường di chuyển lại thấp thông thoáng sau đàn dê từng buổi sáng sớm sớm hoặc Lúc hoàng hít buông xuống. Hai ông công ty nông trại kí thác White toàn cỗ đàn dê đem dễ dàng cho tới dăm sáu trăm con cái mang đến chúng ta. Khi này đem khách hàng mua sắm, công ty đàn dê mới mẻ dẫn người nhập.

Lão Trầu ghét bỏ cay ghét bỏ đắng con cái mụ Thắm, đứng ngồi tiếp tục lờ đờ lại còn hoặc cãi lại lão. Lão phát biểu một, mụ phát biểu chục. Nhưng cũng ko sao! Cả một triền núi vắng ngắt, đem tranh cãi một ngày dài cũng chả ma mãnh này can thiệp.

Đầu tiên thì mụ bảo dê cái hoàn toàn có thể đẻ vài ba thân phụ con cái dê con cái một đợt, vì thế thường ngày mụ thấy một con cái dê cái bị nhị thân phụ con cái dê cụ “nhảy đực”. Lão bẻ lại: “Nếu cứ từng một đợt nhảy, dê cái đẻ một con cái, thì phụ vương u mụ ngày trước sao ko đẻ bảy tám đứa như thể mụ và lại chỉ đẻ được một nhọt con cái như mụ. loại người còn “nhảy đực” dày rộng lớn loại dê! Nếu cứ như ý niệm của mụ, ngược khu đất nhằm đâu không còn người?”

Mụ Thắm nghe thấy đem lý, mặt mày đực rời khỏi, không còn cãi, vẫn thi đua phảng phất trả cặp đôi mắt White dã lườm lão. Mặc kệ! Lườm thì lườm! Nhưng mụ tiếp tục nên Chịu đựng thua thiệt cái “ný nuận” của lão. Lão thấy tôi cũng oai vệ, chuyên môn học tập vấn tối thiểu cũng làm cho mụ phải ghi nhận kiêng khem nể!

Hai đứa ở riêng biệt nhị cái lán nhị mặt mày sườn núi tuy nhiên ko tách rời nhau là bao nhiêu. Ban ngày, nhị đàn dê nhập lại cùng nhau nằm trong ăn bên trên núi. Chỉ Lúc về chiều, bọn chúng tự động tách rời khỏi, đàn này về chuồng đàn nấy. Sau 1 năm, tình hình đem phần nâng cấp rộng lớn. Lão Trầu phụ trách quán xuyến cộng đồng nhị đàn dê bên trên núi, mụ Thắm xuống ruộng bắt ốc, bắt cua, nhặt củi nấu bếp cộng đồng. Trông thế nhưng mà mụ nấu bếp cũng rất. Lão Trầu tiêu hóa, đầy đủ hóa học, domain authority dẻ thường ngày tăng thông thoáng. Hứng chí, lão bảo mụ:

– Hay là tao dồn trở nên một mái ấm mang đến vui?

Mụ chửi lão, phát biểu là, chớ dở cái giọng đĩ thõa đực ấy ra! Mụ là con cái mái ấm “nề nết” chứ không hề nên như như thể dê cái, dê đực nào thì cũng chịu!

Lão Trầu mỉm cười hì hì trước con cái đôi mắt cảnh giác của mụ.

Cả xã không một ai nhằm ý gì cho tới cặp đôi bạn trẻ chăn dê này. Thứ nhất, lão Trầu vừa vặn gầy gò, vừa vặn xấu xa, vừa vặn già cả. Đàn ông bên trên năm mươi coi như thể “hết đát”. Gọi theo dõi thuật ngữ khoa học tập lúc này là mãn dục. Còn mụ Thắm xấu xa xí, từng bước một lên đường, chân lại nhót lên một chiếc cứ như giẫm nên tua nhọn. Ngữ ấy ai lấy, nhưng mà đem người lấy, làm thế nào chửa đẻ? Nói vậy là, ko một ai thèm chú tâm, coi như chúng ta sinh rời khỏi cũng chỉ nhằm thực hiện cái việc làm chăn dê, số phận giống như các con cái dê. Với lại lúc này, đem bao nhiêu Lúc gặp gỡ ai? Trước trên đây còn tồn tại người lên núi thám thính củi. Từ ngày núi đem người nhận thầu, coi như thể tiếp tục đem công ty, đám chặt củi vắng ngắt bóng. Cả xã trăm Phần Trăm bếp gas, trong cả dọc triền núi đá phát triển thành “thánh địa” của lão Trầu và mụ Thắm, cùng theo với đàn dê bao nhiêu trăm con cái buông tha hồ nước sinh đẻ.

Có một đợt mụ Thắm nên nhờ vả lão Trầu. Hôm ấy vì thế bêu nắng nóng một ngày dài nhằm lùa bao nhiêu chục con cái dê ăn lạc lịch sự núi không giống, mụ bị cảm nặng trĩu. Hai ngày mụ nằm trong lán, che cái chăn rán lù xù, run rẩy vậy cập, mồm đắng ngắt như ngậm mật, ko ăn ko húp. Ban đầu thì lão Trầu cứ tưởng mụ vờ vịt, vứt khoác. Đến ngày loại nhị, hồi hộp, lão mới mẻ lần lịch sự. Nhìn thấy lô chăn lúc lắc lúc lắc, mụ Thắm ở ngành ngọn kín mít. Lão vạch chăn, sờ váo trán mụ thấy rét phỏng tay! Đích thị cảm hàn rồi! Bệnh này kéo dãn, dễ dàng biến đổi, liệt người như đùa. Lão căn vặn nên ăn gì mụ cũng rung lắc. Tự nhiên lão đâm lo sợ. Giữa triền núi hoang sơ, xung xung quanh tịnh ko bóng người, đồng ko mông quạnh, nhỡ mụ rủi ro, lấy ai thực hiện các bạn với lão nhằm chăn dắt đàn dê? Tuy nom mụ “cũ” người tuy nhiên được cái chất lượng bụng, đem lúc nào tham lam lam cất giấu giếm điều gì với lão đâu? Món canh cua nấu nướng u chua của mụ, bao nhiêu mặt hàng bún riêu ngoài chợ còn thua thiệt xa!

Lão chợt nhận ra bản thân nên đem trách cứ nhiệm che chở mụ. Vấn đề cấp cho bách là nên lên núi hái lá dung dịch nấu nướng mang đến mụ húp. Nhưng hái lá dung dịch, lão đâu đem thạo? Lão ngồi vò đầu bứt tóc tâm lý. Lão chợt lưu giữ trước đó đem người phát biểu sữa dê đặc biệt xẻ, buốt nặng trĩu bao nhiêu, húp cũng ngoài, chữa trị được cả căn bệnh ho lao. Bởi vì thế con cái dê trong cả ngày leo núi, ăn uống nhiều những loại lá, nhập cơ đem những loại lá là thuốc tốt, nên sữa dê hoàn toàn có thể chữa trị được bách căn bệnh. Thế thì ổn định rồi! Thuốc ngay sát bên cạnh trên đây chứ đâu! Cần nên mang đến mụ Thắm húp sữa dê!- Lão suy nghĩ.

Lão vậy cái chén bát to lớn sứt sẹo mồm, xăm xăm đâm vào chuồng dê. Một con cái dê cụ nhìn thấy lão đâm vào chuồng, tưởng lão xâm phạm nhập đàn dê cái của chính nó, ngay lập tức chạy lại húc nhập mông lão một chiếc nhức điếng. Mặc mang đến ngươi húc! Lão nên vắt được sữa tiếp tục. Mụ Thắm đang được cần thiết uống!

Vắt một bầu vú dê u, đã và đang được mồm chén bát sữa. Sữa dê vắt rời khỏi white color tinh ma khiết, xộc lên hương thơm thơm tho ngậy! Lão quay trở lại điểm mụ Thắm ở, mồm gọi, tay lật chăn, vực mụ dậy. Cái con cái mụ cho tới kỳ lạ, buốt thế mà còn phải ngúng nguẩy, cứ ở ệch rời khỏi. Lão nên nịnh: Thôi này, thôi này, cố nhưng mà húp không còn chén bát sữa mang đến đem mức độ. Hai ngày ko ăn lại nghe giờ lão thiết tha, mụ Thắm ngỏng đầu lên, hai con mắt lồi lờ ngờ nom, nhằm lão Trầu nâng chén bát sữa lên kề mồm. Đang khát nước vì thế mới đây trận oi cao, không còn rét lại rét mồm thô như rang, dòng sản phẩm sữa non thơm tho, thức tỉnh sự thèm húp, mụ Thắm húp một tương đối không còn sạch sẽ chén bát sữa.

Lạ thiệt, húp không còn chén bát sữa dê, mụ Thắm không còn rên. Lão Trầu nhẹ dịu nâng mụ Thắm ở xuống, kéo chăn che kín đầu mang đến mụ. Đã sát nửa tối, xung xung quanh vắng ngắt ngắt, gian lận lều lặng như tờ. Trong chuồng dê, cũng không thể nghe giờ bép bép của loại nhai lại, lũ bọn chúng đã và đang ngủ say. Mụ Thắm ở nghiêng, thiêm thiếp ngủ, mặt mày tảo hẳn về phía lão Trầu, nhị đôi mắt nhắm nghiền, tương đối thở nhè nhẹ nhõm, vẻ mặt mày tin yêu. Tự nhiên lão Trầu thấy lòng lắng vơi, một tình yêu mơ hồ nước xuất hiện tại nhập lão, tương tự làn sương phong thanh thông thường xuất hiện tại nhập sáng sủa sớm bên trên sườn núi, mỏng manh tang, lãng đãng cất cánh, tuy nhiên Lúc gặp gỡ đá hoặc lá cây, ngay lập tức ứ trở nên giọt, nhập văn vắt. Lão chợt suy nghĩ, người tao Lúc buốt nhức, ko thể không tồn tại người che chở, không tồn tại địa điểm nhưng mà nương tựa, nhất là so với một người thanh nữ thân thuộc cô thế cô như mụ Thắm. Tự nhiên lão trong tâm địa nghẹn ngào bi cảm, đôi mắt đăm đăm nom mụ Thắm ở, một tình yêu mơ hồ nước tạo hình trong tâm địa lão.

Đêm hôm cơ, lão ngồi ở bên cạnh mụ Thắm, lắng tai từng nhịp thở của mụ. Lão thấy trong tâm địa bổi hổi. Lão trọn vẹn chưa tồn tại định nghĩa về tình thương yêu, vì thế từ trước đến giờ, tiếp tục đem người thanh nữ này nhằm đôi mắt cho tới lão đâu? Thiên hạ ai nhưng mà thèm nhằm đôi mắt cho tới một một kẻ thực hiện mướn nghèo nàn kiết xác, hình hài gầy gò gò thảm sợ hãi như như lão? Lão cảm nhận thấy mơ hồ nước kéo lên một tình yêu đặc biệt kỳ lạ, nó ngẫu nhiên ở ở đâu đó khởi lên không có căn cứ xâm lúc lắc nhưng mà lão ko tài này phân tích và lý giải nổi. Lão chợt mỉm mỉm cười 1 mình nhập tối tối. Ừ không tồn tại bản thân tối ni, mụ ấy xoay sở rời khỏi thực hiện sao? Giả dụ ni mai, tôi cũng lại bị buốt vật rời khỏi như vậy, thì xoay sở thế này đây? Tự nhiên nhận ra lão trở thành cần thiết. Con người tao ko thể sinh sống đơn độc, ko thể không tồn tại các bạn tình. Khi người tao tự động thấy bản thân cần thiết với kẻ không giống, nhiều khi cũng khởi lên điều gì cơ sướng vui nhưng mà lão cũng ko lí giải được. Lão lại mỉm cười tủm 1 mình.

Nửa tối, lão vén mép chăn rán, tay run rẩy run sờ nhập trán mụ Thắm. Cả đời lão trước đó chưa từng va vấp bàn tay vào trong 1 người thanh nữ này. Lão Trầu thấy trán mụ Thắm tiếp tục non. Lão yên tĩnh tâm tựa nhập cột vách, ngay lập tức ở bên cạnh mụ Thắm, thiu thiu.
Đúng khi lão vừa vặn chợp đôi mắt, mụ Thắm tỉnh. Bàn giấy tay mụ quờ quạng xung xung quanh như thám thính kiếm một vật gì cơ, đột nhiên va vấp nhập người lão Trầu, quan sát người các bạn già cả vẫn đang được ngồi canh giấc mang đến mụ. Có điều gì cơ đặc biệt kỳ lạ khởi lên, âm rét trong tay của mụ, nhưng mà mụ cảm biến, Lúc vô tình cầm nhập bàn tay gầy gò guộc của lão Trầu. Lạ thật! Giống như đem dòng sản phẩm năng lượng điện nhẹ nhõm phủ rộng, mê mẩn, xâm lúc lắc từng khung người mụ. Mụ chợt lúc lắc thót người và thực sự lo ngại. Mụ tất tả buông bàn tay rời khỏi, ko cầm nhập lão Trầu nữa.

***

Sáng ngày sau, mụ Thắm tiếp tục ngồi dậy được tuy nhiên nom vẫn tồn tại lề bề lệt bệt lắm. Lão Trầu lại vắt tiếp sữa dê mang đến mụ húp. Lần này, lão vắt hẳn một chậu nhằm nhập lán mang đến mụ húp một ngày dài, còn bản thân thì lùa cả nhị đàn dê lên núi.

Chiều về, mụ Thắm tiếp tục dứt cơn bão, di chuyển xăng xái. Trong mái ấm sực hương thơm cơm trắng vừa vặn chín cho tới, chừng như phảng phất hương thơm canh thơm tho non rau củ luyện tàng nấu nướng với tôm thô dã nát nhừ. Mâm cơm trắng ngon miệng, mụ Thắm tiếp tục xắp hoàn thành, đang được đợi lão Trầu.

Nhận thấy độ quý hiếm chữa trị bệnh lý của sữa dê, chính thức kể từ chiều hôm ấy, lão cùng theo với mụ Thắm vắt sữa húp thay cho nước, loại đồ uống ko lúc nào cạn thân thuộc vùng núi phí vắng ngắt này.

Da dẻ mụ Thắm cứ thường ngày White hồng dần dần lên. Lão khen ngợi mụ, rồi mụ lại khen ngợi lão. Mỗi buổi sáng sớm, nhìn thấy “dê cụ” quán xuyến đàn dê cái, mụ Thắm mặt mày mẩn đỏ, đôi mắt lung linh ngước nom lão Trầu như e ngượng, điều nhưng mà từ xưa cho tới ni trước đó chưa từng đem.

Lão Trầu cũng nhận ra mức độ khoẻ chất lượng dần dần lên vì thế leo núi xua dê một ngày dài ko biết mệt nhọc. Da lão không thể địa điểm đen thui địa điểm White lổ loang vùng vện như domain authority rắn ráo nữa nhưng mà đỏ lòm đắn, hồng hào hẳn lên. Hình như sữa dê cũng đều có ứng dụng thực hiện đẹp mắt như hóa mỹ phẩm, như thể giống như các loại dung dịch thức ăn công dụng tăng nhanh sinh lực mang đến trái đất mặc cả nhị chả lúc nào dám ước mơ.

Mụ Thắm chính thức biết thực hiện duyên. Sáng này mụ cũng cảnh giác chải tóc trước lúc nằm trong lão lên núi. Tại bên trên núi mang trong mình một khe suối nhỏ, nước nhập văn vắt, chảy róc rách rưới trong cả ngày tối. Mụ Thắm thông thường xuống một hõm nước thâm thúy, ngâm mình trong nước, kỳ cọ thân thuộc thể. Đã húp sữa dê, khung người lại được tắm táp vì thế mối cung cấp nước vạn vật thiên nhiên trong veo, nom thân thuộc thể mụ ngày càng nở nang rời khỏi. Mụ hoặc nhằm ý cho tới lão Trầu hơn trước đây. thông thường ngày, mụ tự động ý đâm vào lán của lão hiếu động coi có được cái áo cái quần này của lão dơ ko nhằm đưa ra suối giặt canh ty lão. Lão Trầu hoặc nom mụ kể từ đàng sau, nhiều khi hứng chí, còn khen ngợi mụ đem lấy ông xã, Chắn chắn “tốt nái”. Mụ tảo ngoắt lại lườm lão, nhị bím tóc đung trả, cái lườm của mụ lúc này, coi rời khỏi có vẻ như tình tứ lắm. Mụ thấy sinh sống sát lão Trầu cũng chẳng cho tới nỗi nào! Lão Trầu ngày càng trở thành khăng khít thân thuộc thiết với cuộc sống mụ. Hôm này lão Trầu lên núi về muộn, mụ đứng bên dưới lán của tớ đăm đắm nom lên. Đôi đôi mắt mụ ánh lên, ươn đầm đìa, lung linh Lúc nhìn thấy lão Trầu và đàn dê đang được về bên bên trên đầu núi. Có hôm, vừa vặn nấu nướng cơm trắng, mụ vừa vặn khe khẽ hát. Giọng hát của những người thanh nữ xấu xa xí tuổi hạc sát tứ mươi, Chịu đựng nhiều thua thiệt, gian khổ nhức, giờ lúc lắc lên hư đốn hư như người oi rét, tuy nhiên lại khởi dậy kể từ lòng lòng mụ, bao khát khao cháy phỏng.

Mới qua chuyện 1 năm, nhị đàn dê đã tiếp tục tăng con số tăng đáng chú ý. Thông thường dê con cái tám chín mon tuổi hạc tiếp tục chính thức động đực. Chúng sinh nở với vận tốc xứng đáng nể. Cả một triền núi rộng lớn, nhị đàn dê đem lại gần ngàn phủ gần như là kín rồi. Càng về thời điểm cuối năm, đa số thời buổi này cũng đều có khách hàng mua sắm. Tiền vào trong túi công ty phổ thông thì nhị kẻ nô lệ càng tăng vất vả.

Tết năm ấy, nhị ông công ty nông trại cho những người đưa ra tận điểm này nem chua, giò thủ, giò nạc, các loại bánh kẹo và tất nhiên nhị chai rượu “nếp mới” nhằm úy lạo mang đến nhị kẻ nô lệ nhiệt tình chăn dắt đàn dê sinh con cái đàn con cháu lô, nhiệt tình, tận tâm, trung thành với chủ với công ty.

Đêm thân phụ mươi Tết, nhập xã đèn khí sáng sủa trưng, ngoài đàng nhoang nhoáng ánh sáng của đèn xe cộ máy. Thiên hạ người người đang được tất tả về sum vầy nằm trong mái ấm gia đình, ngóng đón giờ khắc kí thác quá linh nghiệm tối tất niên cuối năm. Ngoài cánh đồng xa cách, bên dưới chân núi vắng ngắt, nhị kẻ đơn độc đang được nhen ngọn lửa hồng. Lửa châm được làm bằng gỗ cây “song sanh” lão Trầu chặt bên trên núi đá cháy đượm lắm. Những đốm lửa như reo sướng, nổ tí tách. Mụ Thắm cứ cố ý ghé sát nhập thổi lửa mang đến má đỏ lòm hây tăng. Lão Trầu ngắm nhìn và thưởng thức mụ, trong tâm địa thấy xốn xang. Lão nhấp một ly rượu, người rét phừng phừng. Lão thấy bản thân thiệt đem phúc. Đang sinh sống đơn độc, ngẫu nhiên lão gặp gỡ mụ Thắm, ko cưới căn vặn, tuy nhiên ở cộng đồng, ăn cộng đồng thế này còn có không giống chi ông xã vợ? Mà tiếp tục bao nhiêu cặp bà xã ông xã niềm hạnh phúc được như lão? Lão thấy một tình yêu đặc biệt kỳ lạ đang được kéo lên nhập ngược tim đơn độc. Bao nhiêu năm lão thèm tương đối rét, thèm 1 bàn tay thanh nữ che chở thì thời điểm ngày hôm nay toàn bộ hiện lên điểm sườn non núi vắng ngắt này. Lão cũng là 1 trong những trái đất như từng nào trái đất đang sinh sống và làm việc bên trên mặt mày khu đất. Trái tim lão đang được khát khao tình thương yêu! Mấy chục năm phục dịch không còn ông công ty nọ cho tới ông công ty cơ, sau cùng, cũng chỉ đầy đủ sập nhập mồm. tay vo mồm lốm. Bây giờ về già cả, trắng tay vẫn trả tay trắng…

Lão suy nghĩ cho tới phận bản thân nhưng mà tủi thân thuộc, nước đôi mắt ngẫu nhiên cứ ứa rời khỏi từng giọt, từng giọt, lăn lộn tròn trĩnh bên trên gò má gray clolor sậm.

Mắt đăm đắm nom lão Trầu, chừng như mụ Thắm hiểu rõ sâu xa lấy được lòng lão. Mụ xích mông lại sát, vậy cái chai xối thêm vào cho lão chén rượu và phát biểu với lão những tiếng cho tới bị tiêu diệt lão cũng luôn ghi nhớ được:

– Khóc làm những gì mang đến phí nước mắt! Người xứng đáng thương, anh ko thương, còn toan thương ai?

Ôi trời ơi! Mụ Thắm gọi lão vì thế anh! Không tin cậy nhập song tai của tớ nữa, lão gượng gạo căn vặn lại mụ mang đến chắc chắn rằng.

– Anh nào?

Mụ kéo lão Trầu lại sát, dụi cái đầu lão xuống lòng mụ, đôi mắt đầm đìa lung linh.

– Còn cái anh này nhập trên đây nữa! Xưa cho tới ni, anh đem thấy em tơ tưởng cho tới ai đâu?

Đích thị là mụ tiếp tục yêu thương lão rồi! Sung sướng quá! Lão quàng tay ghì chặt ngang sống lưng mụ, kéo lại phía bản thân. Mụ Thắm gỡ nhẹ nhõm tay lão rời khỏi, thổn thức:

– Đừng anh! Đợi rời khỏi năm, bọn chúng bản thân thực hiện lễ cưới…

Lão nghĩ: “Ừ nhỉ, cũng nên thực hiện lễ cưới mang đến nó đàng hoàng! Đời người có duy nhất một đợt, sao nên tất tả vàng? Bây giờ mụ Thắm là của lão rồi, còn ai nhập trên đây nhưng mà giành cướp!”

Nhưng ý muốn tổ chức triển khai đám hỏi ko triển khai thì một cái bụng mụ Thắm tiếp tục thù lù lên rồi! Sau đích thị chín mon chục ngày, Tính từ lúc cái tối nhị người châm lửa nằm trong ăn Tết cùng nhau, giờ chiều, đùng một cái mụ Thắm kêu sôi bụng kinh hoàng. Mụ gọi lão lại sát phát biểu thều thào:

– Mình ơi! Em nhức lắm… Em bị tiêu diệt mất!

Xem thêm: vũ điều càn khôn phần 5 hoạt hình 3d

Lão tá hỏa dìu mụ nhập một chiếc hố đá thật sạch ấm cúng, từng Lúc lão thông thường rải lá cây nhằm ngủ trưa. Bây giờ lại là điểm lão trả bà xã nhập “vượt cạn”.

Ở bên trên núi, nhập một chiếc hố đá đem hình cái vòm như thời chi phí sử, một sinh mạng đựng giờ khóc ra đời nhập sự hoan hỉ xúc động của tất cả phụ vương và u nó.

Dưới chân núi, trời tiếp tục tối sầm. Hai đàn dê không tồn tại người chăn dắt, ở lộn lạo đoàn kết cùng nhau, thư thái nhai lại những ngọn cỏ, búp cây tiếp tục ngắt được trong thời gian ngày, vô tâm ko hề hiểu được, chủ yếu nhờ dòng sản phẩm sữa ngàn đời truyền mang đến những con cái dê u, tiếp tục tạo ra niềm hạnh phúc tuyệt hảo mang đến nhị trái đất đơn độc ở cõi thế gian này…

Bây giờ, từng buổi sáng sớm, Lúc thằng nhỏ nhắn con cái vẫn đang còn phía trên tay u ngủ say sưa thì phụ vương nó sẽ bị dậy kể từ khi này xua cả nhị đàn dê lên núi rồi. Mụ Thắm ngày càng có vẻ như thương ông xã, vất vả thực hiện thay cho việc làm của bà xã. Mụ ngồi bế con cái, vẻ ưu tư, đôi mắt đăm đăm dõi theo dõi bóng ông xã cùng theo với đàn dê khuất dần dần bên trên sườn núi còn mù mịt tương đối sương. hầu hết hôm, mặt mày trời lặn tiếp tục kể từ lâu, u con cái ngóng rét cả ruột gan dạ rồi nhưng mà vẫn ko thấy lão Trầu về. Những hôm như vậy, thông thường là lão Trầu lên đường bịa đặt bẫy bên trên những hố đá, thám thính con cái dúi hoặc con cái cày lon đem về tẩm xẻ mang đến nhị u mẹ con cái. Lão Trầu vẫn từng ngày luôn ghi nhớ vắt sữa dê mang đến bà xã húp. Vì thế nhưng mà làn domain authority mụ thắm sau kỳ sinh đẻ càng White hồng, khung người thướt tha. Trông mụ trẻ con rời khỏi mang đến năm sáu tuổi hạc. Lão Trầu thông thường nom bà xã kể từ đàng sau. Lão bảo, thực sự “gái một con cái nom sút con cái mắt”. Nghe ông xã khen ngợi thế, mụ Thắm mũi phổng lên, nhị cánh cứ phập phồng. Sáng rời khỏi, Lúc lão Trầu tiếp tục xua đàn dê lên núi, gian lận lều đột nhiên như thiếu hụt, mụ bế con cái lên đường di chuyển xung quanh lều, đôi mắt ươn đầm đìa nom lên phía đàn dê bên trên đỉnh núi, cố nom coi đem thấy bóng lão ko, mụ ru, giọng khàn khàn như người tịt mũi: “À ơi, con cái ơi con cái ngủ mang đến mê/ phụ vương con cái còn bận chăn dê ko về…”

Tranh của họa sỹ Hoàng A Sáng

TÍN VẬT

Khi người họa sỹ “truyền” hoàn thành nhị bức chân dung thì chiều tiếp tục muộn. Hai tấm di hình họa của phụ vương u tôi bịa đặt bên trên bàn thờ tổ tiên tiếp tục ố vàng và nhòa nhạt nhẽo vì thế thời hạn, tuy nhiên nhờ tài năng  của những người họa sỹ,  thần sắc như  mới mẻ. Cha tôi, một cán cỗ lão trở nên cách mệnh, thuở đương thời, hai con mắt ông đặc biệt sáng sủa. Cha tôi như đang được nom tôi, vừa vặn như quở trách cứ, vừa vặn như bảo phủ, chứa chan tình phụ tử. Còn u tôi, đường nét mặt mày và góc nhìn của những người mới mẻ hiền hậu hậu thực hiện sao…

Mặt trời tiếp tục gác núi. Người họa sỹ trả đường nét cây viết sau cùng hoàn mỹ kiệt tác của tớ. Anh tao nâng từng tấm hình họa lên, nhắm nhía, vẻ ưng ý. Trong ánh  chiều chiếu hắt kể từ ngoài hiên nhập, đôi mắt tôi như bị thôi miên: Trên cổ ống tay áo phía bên trái của những người họa sỹ đơm một cái cúc to lớn sát bằng đồng đúc xu, gold color, đem gắn hạt xoàn. Dưới tác dụng của độ sáng, cả cái cúc lập loè như rubi. Tôi nom lịch sự cánh ống tay áo nên, cổ ống tay áo cũng đều có đơm một cái cúc, tuy nhiên là loại cúc vật liệu bằng nhựa, thông thường.

Có một chiếc gì cơ chợt ùa về kể từ quá khứ xa cách thẳm. Tôi nén xúc động, điềm đạm, hỏi:

“Chiếc cúc áo này đẹp mắt quá!  Sao lại có duy nhất một bên?”

Người hoạ sĩ ngước đôi mắt nom tôi đăm đăm. Lặng lên đường một giây vẻ như ngẫm ngợi một điều gì cơ, rồi  nhỏ nhẹ: “Dạ! Cái cúc áo này là của má em. Khi em bị tóm gọn quân, má trao mang đến em. Má bảo, cái cúc cơ hạn chế rời khỏi từ  áo của bà nước ngoài. Áo ấy, bà ngoại  được cố nước ngoài giữ lại trước lúc khuất. Áo của cố nước ngoài được chủ yếu tay mái ấm vua tặng thưởng. Đôi cúc áo vì thế một nghệ nhân Huế sinh sản, có duy nhất một, ko nhị. Tôi hấp tấp:

– Anh lên đường lính? Lính nào?

– Dạ! Lính vương quốc.

– Anh từng là quân ngụy?

Nghe tới từ “lính ngụy”, anh tao lúc lắc thót bản thân, đôi mắt lóe lên những tia hãi hãi, tay run rẩy run rẩy, vẻ tá hỏa thiệt sự. Chỉ tích tắc, tôi và anh tao như bị đẩy về nhị chiến tuyến của 1 thời đối đầu, lênh láng thù oán hận. Tôi cố cất giấu xúc cảm, lấy lại thái phỏng làm sao cho thật tháo dỡ mở:

– Chà! Cái cúc áo quý giá bán cơ chứ?

– Dạ! Đồ gia bảo cơ anh! Bởi thế em luôn luôn đem theo dõi người nhằm cụ già phù trợ và như ý thám thính gặp gỡ được anh trai em. tường đâu chuyến rời khỏi Bắc đợt này…” Anh trai em? Tim tôi tự nhiên đập rộn lên. Có nên trên đây đó là đứa em trai của Bắc, người đồng group năm xưa,  học tập cùng  lớp với tôi, tòng ngũ cùng trong ngày, lại về nằm trong đơn vị chức năng chiến tranh, trước khi quyết tử tiếp tục gửi lại mang đến tôi một vật tương tự thế?

– Tôi cũng đều có một chiếc cúc áo tương tự của anh ấy. Để tôi lấy mang đến anh coi.

Tôi lên đường nhanh chóng nhập gian lận chống, hiếu động nhập cái rương mộc, xực hương thơm ẩm thấp.  Đây rồi! Tôi tiếp tục nhìn thấy cái gói nhỏ quấn nhập tấm vải vóc mặc dù. Vật này, tôi  kéo ra kể từ bâu áo ngực đẫm ngày tiết của Bắc.  Khi tôi bịa đặt nhị cái cúc áo cạnh nhau,  từng đường nét hình tiết tinh ma xảo thân thuộc nhị cái trùng phù hợp với nhau ko sai một li. Hình như nhị cái cúc áo cũng đều có hồn, những phân tử xoàn ánh lên những tia sáng  lấp lánh lung linh mừng rỡ nhập tia nắng chiều đang được lụi tàn.

Người khách hàng kỳ lạ đường nét mặt mày tự nhiên tái mét lên đường. Sự việc bất thần quá, khiến cho toàn thân thuộc anh run rẩy rẩy. Anh tao liếc mắt không còn nom cái cúc áo rồi lại nom chằm chằm nhập mặt mày tôi. Sau rồi, như thể  xác minh, anh tao ngồi xuống, nhị tay ôm chặt lấy nhị chân tôi, nước đôi mắt chảy váy đìa bên trên khuôn mặt mày tương khắc gian khổ càng tăng héo tóp Lúc ngấc lên: “Có nên anh Bắc cơ không? Anh ơi! Em là thằng Nam đây! Cuối nằm trong thì em đã và đang tìm kiếm ra anh rồi! Hu hu. Anh ơi! Bao nhiêu năm vừa qua, em và má mòn mỏi ngóng cái ngày thân phụ và anh trở về… Đã nhị đợt em lận lần rời khỏi Bắc đi kiếm anh mãi mà  cho tới lúc này mới mẻ gặp gỡ.  Anh tao giơ nhị cánh tay  lâu năm ngoẵng, tương tự nhị rễ cây si, cứ ôm chặt lấy nhị chân tôi như chẳng ham muốn rời. Tôi đứng yên tĩnh, bị tiêu diệt lặng…

***

Đó là 1 trong những giờ chiều chuẩn bị tàn bên trên du lịch H. Tôi vẫn lưu giữ như in. Đại group tôi được mệnh lệnh nên chốt chặt cao đặc điểm đó bằng mọi thủ đoạn. Dưới chân du lịch, con phố huyết quản thông lịch sự Lào ngòng ngoèo ảo nhòa nhập sương sương. Nếu nhằm địch lúc lắc được  điểm cao  này, bọn chúng tiếp tục dung hoả lực kiểm soát toàn cỗ việc trả quân của tao. Chiến dịch chuẩn bị phanh mùng. Lịch sử kí thác nhiệm vụ mang đến Shop chúng tôi trách nhiệm rất là u ám, bằng mọi thủ đoạn nên lưu giữ mang đến vì thế được du lịch. Lời chủ yếu trị viên Trung đoàn nhắc nhở trước lúc nhập trận tấn công còn vọng mặt mày tai tôi. Đã bao nhiêu ngày qua chuyện, địch tiến công không còn mùa này cho tới mùa không giống tuy nhiên đều bị  đại group tôi tấn công nhảy trở xuống. Dưới chân đống, xác địch ở ngổn ngang. Trên du lịch,  quân tao quyết tử cũng rất nhiều. Đại group chỉ từ lại sáu người: Huỳnh Thế Bắc, Nguyễn văn Tộ, Đinh Trọng Cường, Trọng Miễn, đại group phó Hoàng Thạc và tôi. Chúng tôi dịch rời liên tiếp nhằm xí gạt địch. Nếu nhằm bọn chúng biết đúng chuẩn lực lượng của tao, tận dụng tối tối, tiếp tục tổ chức triển khai tiến công ồ ạt, Shop chúng tôi sẽ không còn thể kháng nâng nổi, mất mặt du lịch là cái Chắn chắn. Chúng tôi không tồn tại thời hạn ngồi cùng nhau. Tất cả xác lập nằm trong sinh sống bị tiêu diệt với du lịch. Trong giờ khắc nguy hiểm nan và stress ấy, tôi thấy lòng bản thân thiệt thư thái. Nhớ ngày tòng ngũ, lúc ấy tôi và Bắc đang được học tập kỳ nhị, năm cuối cấp cho thân phụ. Bắc nằm trong diện con cái cán cỗ miền Nam tập trung,  được miễn lên đường quân tuy nhiên Bắc thực hiện đơn tự nguyện. Đêm trước lúc lên đàng, nhị thằng dẫn nhau lên đường từ giã đồng minh, bên trên đàng về, Bắc tiếp tục tâm sự với tôi: “Đi Nam đợt này, tao đem ý muốn là thám thính thằng em trai tao và má. Đã chục bao nhiêu năm rồi xa cách cách…”.  Tôi bảo, mày xa mái ấm từ thời điểm ngày còn nhỏ nhắn tẹo, nếu như như đem gặp gỡ, thì làm thế nào nhưng mà có được nó?  “ Nhận được chứ mày! Khi thân phụ con cái tao rời khỏi Bắc, má tiếp tục trao mang đến thân phụ một tín vật, nhằm lỡ trong tương lai, đem xảy cuộc chiến tranh tao loạn thì anh em quan sát nhau.  Ba vừa trao lại mang đến tao ngày hôm qua”. Thì rời khỏi, tín vật nhưng mà Bắc phát biểu với tôi là thân phụ trao cho 1 ngày ấy là cái cúc áo  như thể hắn như vậy này đây…

Tôi và Huỳnh Thế Bắc phụ trách vụ chốt chặt phía Tây Nam, phía dễ dẫn đến hở sườn, địch tiến công khốc liệt nhất. Khẩu trung liên nhập tay Bắc lúc lắc lên lập cập, rét lùng rê nòng sát mặt mày khu đất, từng đàn ong lửa chiu chíu vun vút cất cánh rời khỏi, xay lũ địch ko đứa này nống lên được.  Có lẽ cũng trở thành áp lực nặng nề của lãnh đạo nên bọn chúng văng mạng bị tiêu diệt ào ào xông lên. Tôi phụt một ngược B40 nhập đám quân nguỵ teo cụm  bên dưới chân đống. Tiếng bọn chúng rú lên, kêu la như phụ vương bị tiêu diệt. Mùi domain authority thịt người bị châm cháy bên dưới sức HOT rét bao nhiêu ngàn phỏng của ngược đạn kháng tăng, bốc sương đen thui kịt, ghé theo dõi dông tố cất cánh lên khét lèn lẹt, đặc cả nhị lỗ mũi. Tôi với Bắc dịch rời như con cái thoi, điềm đạm, uyển chuyển linh động. Phía chân du lịch đột nhiên im re. Chúng giở trò gì thế này? Phải cảnh giác! Tôi đang được tâm lý và trợn mắt để ý, thì từ là 1 gốc cây đặc biệt gần  trận địa, một thương hiệu quân nguỵ kín trườn lên tiếp cận kể từ khi này. Hắn đột ngột nhô khắp cơ thể lên, xả không còn cả một băng đạn AR15 về phía khẩu trung liên của Bắc rồi ngồi thụp xuống. Tôi chỉ kịp ném theo dõi một ngược lựu đạn nhằm dẫn dắt nó về trời rồi chạy lại với Bắc.

Bắc tiếp tục trúng đạn, gục xuống xuống công sự. Tôi chạy lại, hai con mắt Bắc tiếp tục sát không còn sinh lực vẫn cố giương lên, vẻ  vô vọng nom tôi. Tôi bao bọc lấy Bắc, nâng ở xuống hào chiến đấu. Nhìn sắc phía Bắc, biết còn chút tươi tắn, tôi ghé sát nhập tai:“Bắc ơi! Mày đem điều gì nhắn lại gì không? Nói nhanh chóng lên, nếu như trong tương lai tao còn sinh sống, tao sẽ…”  Bắc ham muốn phát biểu tuy nhiên mức độ tiếp tục kiệt, ko thể trị rời khỏi tiếng, chỉ thấy song môi mấp máy và chiếu ánh nhìn sau cùng nhập bâu áo ngực của tớ. Tôi quan sát ánh mắt ấy, chợt lưu giữ cho tới cái tối nhị thằng lên đường cùng nhau trước thời điểm ngày tòng ngũ.  Hay là tín vật của má nhưng mà Bắc phát biểu thân phụ mới mẻ trao đang được đựng vào trong túi áo? Tôi gật gật đầu như hiểu ý Bắc rồi tất tả phanh bâu áo ngực ngược của Bắc, ngày tiết ngấm lênh láng tay tôi. Tay tôi chạm  vào trong 1 gói nhỏ quấn nilon,  buộc đặc biệt cảnh giác. Tôi tất tả phanh rời khỏi thì này đó là vỏ một vỏ hộp “cao Sao Vàng” đang được phổ biến thời ấy, phía bên ngoài gói vì thế cái khăn “mu xoa” đem thêu song chim én đang được cất cánh lượn bên trên cành bới ngày xuân thấp thông thoáng hoa. Chắc là khăn của bạn nữ Bắc tặng trước khi phân chia xa cách. Mé nhập vỏ hộp cao là cái cúc áo gold color, đem gắn thêm bao nhiêu phân tử xoàn hoặc phân tử gì cơ ko rõ ràng, tuy nhiên hao hao cái cúc của những người hoạ sĩ chiều ni, ánh lên những tia sáng sủa xanh lơ lấp lánh lung linh, đặc biệt diệu huyền. Cùng khi, người Bắc lúc lắc lúc lắc, nấc lên giờ gọi đặc biệt khẽ: “Má ơi…”.

Đôi đôi mắt đặc biệt đẹp mắt và hiền hậu của Bắc đang được nom tôi, tiếp tục khép lại ánh mắt sau cùng. Tôi bịa đặt bàn tay lên đôi mắt Bắc, nhằm yên tĩnh như vậy, cảm biến được nhị mí đôi mắt kể từ từ khép lại. Tôi lặng lên đường, ngược tim như ngừng đập. Thôi thế là kẻ bàn sinh hoạt thân thuộc thiết của tôi kể từ thủa học tập trò, đồng group nằm trong phân chia lửa bên trên hào chiến đấu của tôi  đã vĩnh viễn rời khỏi đi…Tôi bao bọc lấy thân thuộc thể Bắc đang được rét dần dần, nước đôi mắt trào rời khỏi tràn bên trên mặt mày. Ôi Bắc ơi! Mày cứ yên tĩnh lòng rời khỏi lên đường, nếu như sau cuộc chiến tranh, tao còn sinh sống, tao tiếp tục thám thính gặp gỡ được thằng Nam, em trai ngươi, tao tiếp tục trao mang đến nó kỉ vật này và phát biểu với nó rằng anh trai nó cho tới phút sau cùng vẫn lưu giữ cho tới má và nó. Tôi lặng lẽ liệm Bắc vì thế tấm tăng tiếp tục rách rưới vì thế từng nào vết đạn găm nhập,  xác xác định trí, dự trù tọa phỏng,  rút lưỡi lê AK bên cạnh hông, sử dụng rất là lực sót lại, vừa vặn bới vừa vặn bươi một hố khu đất đầy đủ vùi xác Bắc bên dưới những rễ xùm xòa của một gốc cây vì thế lăng, thân thuộc cây nứt toác và bị găm ko biết từng nào miếng đạn. Tôi cố lật những hòn đá to lớn, xếp trở nên hình chữ nhật bên dưới gốc cây. Tôi ham muốn những hòn đá và rễ cây tiếp tục đảm bảo thể xác Bắc. Xong, tôi luôn ghi nhớ khắc ghi vì thế một tảng đá đem hình thù oán quan trọng, ý trang bị nhằm trong tương lai Lúc kết cổ động cuộc chiến tranh, đem đi kiếm tro cốt Bắc, tiếp tục đơn giản dễ dàng quan sát. Trời tiếp tục tối đen thui, tứ phía vắng ngắt lặng. Tôi nghe rõ ràng giờ dế trũi gáy ri rí nhập sương rét. Nuốt tất tả miếng lộc thô nhằm lấy mức độ,  tôi lại  vào thay cho địa điểm của Bắc. Khẩu trung liên rét ngắt  đầm đìa nhòe nhập tay tôi. Tôi nghiến chặt răng, người run rẩy lên nằm trong nỗi đơn độc và thù oán hận thân thuộc khung trời tối đen thui như mực bên trên điểm trên cao hóa học lênh láng đạn lửa và bị tiêu diệt chóc…

***

 Tôi cúi xuống nâng người khách hàng vùng lên.

– Có thực sự Nam cơ ko em?

Khi tôi phát biểu câu cơ, Nam tiếp tục trọn vẹn tin cậy tôi là Bắc, người anh trai ruột của tớ. Nam càng ôm chặt lấy tôi rộng lớn, vừa vặn mừng vừa vặn tủi nhập bóng chiều đang được sẫm dần dần. Tôi chụm củi, group lửa thổi cơm trắng. Nam rời khỏi miếng vườn sau mái ấm hái tất tả không nhiều ngọn mùng tơi. Tôi phanh chạn đựng thực phẩm, chỉ từ đích thị tứ loài cá nục thô. Tôi nảy rời khỏi ý tưởng, bản thân cá thì hấp luôn luôn vào trong nồi cơm trắng vừa vặn cạn, còn đầu cá, tôi sử dụng chày mộc giã mang đến nát nhừ, tăng thìa mẻ chua thanh lọc, nấu nướng riêu. Bữa cơm trắng mái ấm nghèo nàn, chỉ mất thế nhưng mà Nam cứ nức nở khen ngợi ngon…

Nhà văn Trịnh Tuyên

Đêm hôm ấy, nhị bạn bè nằm bên cạnh nhau chuyện trò, lại gần sáng sủa nhưng mà không một ai buồn ngủ. Nam thì sướng mừng vì thế tiếp tục tìm kiếm ra người anh trai của tớ. Còn tôi, vì thế tình thương với những người các bạn, người đồng group nằm trong chiến tranh cộng đồng hào chiến đấu và cũng chính là người độc nhất tận mắt chứng kiến khoảng thời gian rất ngắn rời khỏi lên đường của Bắc, tôi xử thế với Nam như 1 người anh trai ruột thực sự. Nam kể chuyện nhà: “Sau Lúc anh và thân phụ lên đường tập trung, má cũng Chịu đựng nhiều khổ đau, trớ trêu, đầy đủ điều. Chồng là cán cỗ Việt nằm trong lên đường tập trung mà! Khi ấy em đã và đang rộng lớn rồi, có rất nhiều người tìm tới với má, tuy nhiên má cự tuyệt. Nhưng sau rồi, có lẽ rằng  do thực trạng và cả áp lực nặng nề của chánh quyền, xay má nên ly khai với thân phụ là Cộng sản tập trung. Khi cơ, anh và thân phụ ra đi, tiếp tục bảy tám năm trôi qua chuyện ko một dòng sản phẩm thông tin, nhưng mà quan sát về phương Bắc, vẫn mịt quáng gà như bóng chim tăm cá. Sau mãi rồi má nên gật đầu đồng ý cộng đồng sinh sống với 1 ông thiếu thốn tá quân group vương quốc goá bà xã. Có lẽ vì thế tâm lý má khi nào thì cũng suy nghĩ bản thân người bà xã phản bội ông xã, xấu xí kinh tởm, tuy vậy ông thiếu thốn tá vẫn nhiệt tình che chở, thực lòng mến thương má. Vì thế nhưng mà nhị đợt má có bầu, sinh rời khỏi nhị đứa trẻ con oặt ẹo. Hai đứa em nằm trong u không giống phụ vương của bạn bè bản thân theo lần lượt rời khỏi lên đường bên trên tay má và ông thiếu thốn tá. Người em nên kêu vì thế thân phụ dượng trong tương lai cũng mất mặt xác ở mặt trận Quảng Trị. Sau Lúc ông thiếu thốn tá tử trận, ngôi biệt thự cao cấp của ông tao ngẫu nhiên thuộc sở hữu má và em, ở ngay lập tức TP.HCM Nha Trang, mặt mày bờ vịnh…”

– Thế thân phụ ko ở cùng theo với anh sao? Như chợt lưu giữ rời khỏi điều gì, Nam căn vặn tôi. Nghe Nam căn vặn thế, tôi buộc nên bịa đặt. Tôi bảo, Lúc tôi lên đàng tòng ngũ, thì thân phụ được điều rời khỏi thao tác ở một ban ngành Trung ương ở Hà Nội Thủ Đô.  Ngày rời quân ngũ, rời khỏi đi kiếm thân phụ thì thân phụ tiếp tục mất mặt sau đó 1 lần đau tim đột ngột. Người tao chôn đựng thân phụ nhập một nghĩa trang ở nội thành của thành phố. Khi tôi cho tới thám thính phần mộ của những người, vì thế không ngừng mở rộng TP.HCM, nghĩa trang cũ di chuyển cho tới một địa điểm không giống xa tít. Mộ của thân phụ hiện tại bị thất lạc. Còn mái ấm tôi đang được ở, là của cha mẹ bà xã. Chị dâu của chú ý tiếp tục mất mặt từ thời điểm cách đây 2 năm. “Ba ơi! Nam nấc lên nghẹn ngào. Bao nhiêu năm con cái ước mơ sẽ sở hữu ngày rời khỏi Bắc gặp gỡ thân phụ, này ngờ…”

Nhìn thấy gia đạo của tôi, Nam ko ngoài ái lo ngại. Đêm ngày sau, Nam ko ngủ, cứ lên đường di chuyển lại ngoài Sảnh, vẻ đắn đo, tâm lý. Tôi cũng fake cỗ ở thế thôi chứ còn chưa hề chợp đôi mắt. Bao giờ thì tôi thổ lộ sự thật? Tôi nên thổ lộ thực sự, mặc dù Nam đem đau nhức, tuy nhiên duy nhất đợt thôi rồi sẽ dần dần nguôi ngoai. Nhưng phát biểu nhập khi nào? Tất nhiên ko nên thời điểm hiện nay, Lúc nhưng mà Nam đang được tràn trề niềm hạnh phúc sau từng nào năm cuộc chiến tranh phiêu dạt, bạn bè vừa được sum vầy. Gần sáng sủa thì Nam bảo tôi: “Anh Bắc! Anh và thân phụ buông tha hương thơm sát thân phụ chục năm rồi! Giờ là khi mái ấm gia đình tao nên về bên nằm trong sum họp. Tại ngoài này, anh cũng có duy nhất một thân thuộc 1 mình. Anh nên trở về  điểm chôn rau củ hạn chế rốn, rồi gặp gỡ má. Má bị căn bệnh hiểm nghèo nàn, giờ tiếp tục nặng trĩu lắm rồi. Ngày này má cũng giục em rời khỏi Bắc nhằm thám thính kiếm anh và thân phụ. Má bảo với em, ngày anh và thân phụ rời khỏi Bắc, nhập giấy tờ tập trung, thân phụ được trao về nông ngôi trường Đồng Giao, nằm trong tỉnh Tỉnh Ninh Bình, con cái cứ rời khỏi vùng ấy thám thính, hoạ may tiếp tục tìm kiếm được thân phụ và anh trai con cái. Em tiếp tục rời khỏi nhị đợt rồi, tuy nhiên ko tìm kiếm ra. Lần này, trước lúc lên đường, em tiếp tục thắp hương thơm cầu khấn các cụ, tổ tiên phù trợ, dẫn đàng chỉ lối, vậy nhưng mà như ý sao, lại nhập trúng mái ấm  anh. Chắc bên trên cao xanh lơ cơ đem tổ tiên, các cụ mái ấm bản thân phù trợ. Má trông chờ đem thời buổi này kể từ lâu lắm rồi. Và anh biết không? Chiếc áo má tiếp tục hạn chế rời nhị cái cúc ở nhị tay mang đến nhị bạn bè tao, giờ là khi nên vá lại mang đến lành lẽ chứ? Anh lưu giữ nhé, tiếng má nhắn, cúc của anh ấy tay nên, cúc em tay ngược. Má lúc nào cũng nghiêng hẳn về anh và ba…”

Tôi ko thể và cũng ko nỡ thổ lộ thực sự và cũng ko thể xa cách rời Nam. Làm sao hoàn toàn có thể nỡ bảo rằng Bắc tiếp tục mất mát trong những khi Nam đang được chứa chấp chan thú vui niềm hạnh phúc như vậy. Tôi chợt suy nghĩ, có lẽ rằng nên nên nhập Nam một chuyến, trong thời điểm tạm thời nhập vai  Bắc, còn thời cơ nhằm yên ủi người u già cả đang được nhập cơn lâm chung, nhức đáu ngóng thằng nam nhi. Tôi tiếp tục thay cho Bắc che chở bà cho tới lúc nào bà khuất thì tiếp tục phát biểu thiệt với Nam, rồi bạn bè nằm trong đi kiếm tro cốt Bắc. Như vậy, tôi tiếp tục  hoàn trở nên thiên chức của một người bạn tri kỷ với Bắc, người đồng group của tôi. Bắc ơi! Tao tiếp tục thay cho ngươi che chở những ngày cuối đời của má, điểm du lịch H, điểm ra mắt  trận chiến tranh năm xưa, giờ Chắn chắn ngút ngàn vệ sinh lách, ngươi cứ yên tĩnh lòng nhé! Tôi âm thầm thì phát biểu với vong linh Bắc, nước đôi mắt tôi chảy ngược nhập tim…

Ngày ngày sau thì tôi theo dõi Nam về Thành phố Nha Trang, điểm đem bà má già cả mái ấm gia đình em đang sinh sống và làm việc.  Hai bạn bè lên tàu Thống Nhất, nằm trong ngồi sát cùng nhau. Cái thương hiệu “tàu thống nhất” lúc này nghe mới mẻ chân thành và ý nghĩa và linh nghiệm thực hiện sao! Tôi nom qua chuyện khuông cửa ngõ, xã mạc, núi sông hiện thị một dãi nối tiếp. Ôi khu đất nước! Hai mươi bao nhiêu năm trời tôi nằm trong đồng group sập bao xương ngày tiết, cho tới lúc này được thế này đây! Tôi nghẹn ngào cảm động, quan sát từng địa điểm, lưu giữ lại những cái mái ấm, những tấm lòng nhân hậu của những trái đất tiếp tục nuôi nấng hỗ trợ tôi, lúc này chúng ta đang được ở đâu? Nơi ấy, Chắn chắn vẫn tồn tại in vết chân tôi…

Qua nhị ngày 1 tối, TP.HCM tiếp tục hình thành, yên tĩnh bình và thanh lịch mặt mày bờ vịnh Nha Trang. Tôi gặp gỡ được người má ruột của Bắc. Bà tiếp tục khánh kiệt, gầy gò yếu đuối lắm rồi, cơ thể teo tóp, như 1 đứa trẻ con, ở thoi thóp bên trên nệm. Bà đang được chống lại số phận, nỗ lực chờ đón đứa nam nhi cật ruột của tớ về bên. Tự nhiên suy nghĩ cho tới hình hình họa Bắc gục té điểm hào chiến đấu, góc nhìn vô vọng gửi gắm mang đến tôi tín vật của má trao, giờ gọi “má” sau cùng, xúc cảm chợt  trào lên, tôi ko vậy nổi nước đôi mắt, cứ nhằm khoác mang đến song dòng sản phẩm lệ  tuôn rời khỏi, váy đìa bên trên mặt mày.  Tôi bao bọc lấy bà, cảm xúc như người mạ ruột của tôi, kêu lên, sao nhưng mà như thể giọng của Bắc: “Má ơi! Má! Con là thằng Bắc của má, sát thân phụ mươi năm rồi xa cách má, giờ tiếp tục về với má trên đây nè…” Nghe giờ tôi, bà cũng tưởng là thằng nam nhi cả tiếp tục về bên thiệt. Bà giơ song cánh tay gầy gò guộc xanh tươi, yếu đuối ớt, chỉ từ domain authority quấn xương, choàng lấy cổ tôi. Nước đôi mắt tôi và nước đôi mắt của những người u miền Nam sau bao nhiêu chục năm cuộc chiến tranh trôi dạt với nỗi nhức phân chia hạn chế tiếp tục hoà trộn nhập nhau nhập khoảng thời gian sum họp.  Tôi cảm biến được sự run rẩy rẩy sướng mừng của má kể từ bàn tay gầy gò guộc, truyền mang đến tôi chút tương đối rét Lúc  sức lực của một đời người u Chịu đựng nhiều mất mặt non gian khổ nhức tiếp tục sát tàn…

Sau rồi tôi gặp gỡ bà xã con cái Nam, cả mái ấm mừng sướng ranh xiết. Cuộc sinh sống của mái ấm gia đình Nam khá sung túc…Một tuần sau, bà má rời khỏi lên đường. Tôi group khăn tang thay cho Bắc, túc trực mặt mày linh cửu và dẫn dắt trả người về điểm an nghỉ ngơi cuối cùng…

Nhiệm vụ của tôi với Bắc, người đồng group cộng đồng hào chiến đấu, cho tới trên đây tiếp tục hoàn thiện. Tôi không thể nguyên do gì nhằm ghi lại trên đây nữa. Tôi đang được đang tâm toan phân tích mang đến Nam biết thực sự về Bắc thì Nam trả tôi cho tới một ngôi biệt thự cao cấp ngay lập tức mặt mày bờ vịnh Nha Trang. Ngôi biệt thự cao cấp khá văn minh và xinh xẻo, phong cách xây dựng theo dõi phong thái âu lục, đặc biệt thanh lịch. Nam dẫn tôi lên tầng thượng,  phóng tầm đôi mắt ngắm nhìn và thưởng thức cảnh quan vịnh Nha Trang và biển lớn, rồi bảo với tôi: “Anh ơi! Trên trần gian này lúc này em chỉ từ đem anh là cật ruột thôi. Ngôi mái ấm này rất lâu rồi là của má và thân phụ dượng em, lúc này nó sẽ bị thuộc sở hữu anh. Vì anh là trưởng mà! Anh nên lo sợ việc thờ cúng bác mẹ. Mọi sự xẩy ra với mái ấm gia đình tao, cứ coi như 1 cơn ác chiêm bao. Anh em bản thân tiếp tục sinh sống cùng nhau trong cả quãng đời còn lại…”

Khi Nam thể hiện tiếng nhằm nghị ấy, tôi biết, Nam trọn vẹn tin cậy tôi là Bắc, người anh trai ruột của tớ, khiến cho tôi khó khăn xử vô nằm trong.

Cuối nằm trong, tôi tiếp tục lựa chọn đích thị thời gian phù hợp. Đó là hôm thực hiện cỗ cúng 49 ngày mang đến má. Khi nhập chống chỉ từ lại nhị bạn bè, tôi tiếp tục bao bọc lấy Nam, nhằm khoác mang đến dòng sản phẩm lệ chảy và kể lại mẩu truyện bi thương. Ban đầu thì Nam ko tin cậy, tuy nhiên thấy lúc tôi bảo rằng, nếu như Nam ko đi kiếm tro cốt của anh ấy bản thân, thì chủ yếu tôi tiếp tục lên đường. Rồi tiếp sau đó, tôi tiếp tục xa cách rời điểm trên đây vĩnh viễn. Trên du lịch ngày ấy, mặc dù thời hạn tiếp tục xa cách, tuy nhiên từng ngọn cỏ gốc cây, vẫn hằn nhập trí lưu giữ của tôi. Nhất toan tôi tiếp tục nhìn thấy mộ của Bắc. Nhìn thấy vẻ phía Nam thay cho thay đổi, từng thớ thịt run rẩy run trả kể từ tái ngắt lịch sự nâu sậm rồi ngược lại. Những gân máu nhỏ lí tí đang khiến đích thị công dụng của chính nó, trả dòng sản phẩm ngày tiết tuần trả qua chuyện nhịp đập trái tim. Vì thế nhưng mà tôi biết, ngược tim Nam đang được oằn oại nỗi đau: mất mặt thân phụ, mất mặt má, còn giờ thì mất mặt anh.

– Chú Nam! Ngày mai bạn bè bản thân nên lên đường thôi, ko thể lừ đừ trễ tăng được nữa. Bắc tiếp tục đợi bạn bè bản thân lâu lắm rồi! Nơi gốc cây vì thế lăng sù sì chi chít miếng đạn ngày ấy, tôi như nhận ra Bắc đang được ngồi gục đầu, nhức đáu nhập nỗi trông chờ những người dân thân thuộc yêu thương của tớ nhập ráng chiều miền Trung trống vắng…

Sau Lúc tôi và Nam quay về du lịch H, điểm xẩy ra những trận tấn công và trả tro cốt Bắc về an nghỉ ngơi bên trên nghĩa trang quê mái ấm, tôi trả lại ngôi biệt thự cao cấp mang đến bà xã ông xã Nam và trở rời khỏi Bắc. Có một chuyện buồn mang đến mái ấm gia đình Nam nữa là, Lúc Nam rời khỏi Hà Nội Thủ Đô thám thính mộ thân phụ bản thân thì mới có thể biết: Ba Nam tiếp tục tự nguyện quay về quê nhà chiến tranh, Lúc ông về sát cho tới chiến quần thể Đồng Bò nằm trong địa phận tỉnh Khánh Hòa, thì bị một tè group địa hạt binh phục kích, sát sợ hãi.

Xem thêm: chainsaw man anime tập 1

***

Bây giờ, ngôi biệt thự cao cấp của thân phụ dượng Nam thực hiện điểm thờ cúng. Hình ảnh bác mẹ ruột của Nam, anh trai và thân phụ dượng nằm trong bịa đặt cộng đồng bên trên 1 bàn thờ. Có một đợt, tôi lên đường tham lam quan liêu TP.HCM Nha Trang cùng theo với Hội cựu binh sĩ của tỉnh, vào trong nhà, thấy thế, tôi bảo Nam: “Không được! Chú nên thực hiện nhị bàn thờ tổ tiên riêng lẻ. Ba, má và anh Bắc bên trên 1 bàn thờ, còn thân phụ dượng, nên ở một địa điểm khác”. Nam ngước cặp đôi mắt buồn buồn chán, đăm đăm nom tôi, lặng lẽ gật đầu…Đã rộng lớn nhị chục trong năm này, tôi ko một đợt nhập thăm hỏi lại, ko biết Nam đem thực hiện như tiếng tôi phát biểu không!?

TRỊNH TUYÊN