dậy đi đừng mơ nữa

Hình hình ảnh chỉ mang tính chất hóa học minh hoạ :))))) Ngô Tà của Phong Phong vô Đạo mộ cây bút kí phiên bản truyền hình :)))))))
Cre: On pic

[1] – Đạo mộ chi người sinh sống vô lăng tẩm (1)

Tác giả: Bạo Vũ Thành

Bạn đang xem: dậy đi đừng mơ nữa

Editor: Hoa Lạc Thiên Tế


Tối.

Đưa tay ko thấy được năm ngón.

Chỉ nổi tiếng thở mỏng mảnh manh.

“Trong thân phụ phút cho tới, nếu như không tồn tại ai ngỏ đi ra quan liêu tài này bản thân rất có thể tan thực hiện.”

Tả Ngôn lãnh tĩnh rủ rỉ vô bụng.

Hệ thống: … Mau đưa ra sự kiên trì của những người thực hiện ngành nó như ngươi.

Tả Ngôn: … Ngươi thưa kiên trì với cùng 1 người chuẩn bị buồn bị tiêu diệt ? Ngươi đang được chê tớ bị tiêu diệt quá lờ đờ hả !

Hệ thống: A, uỷ khuất mang đến ngươi.

Tả Ngôn không hề gì nhằm thưa, đầu xuân năm mới ni, theo dõi sự cải cách và phát triển tiến thủ cỗ của xã hội, áp lực nặng nề của quả đât cũng mỗi lúc càng rộng lớn, vậy nên nghề ngỗng chưng sĩ tâm lí càng được nhìn nhận trọng, vài ba trong năm này còn chính thức xuất hiện nay một ngành nghề ngỗng mới mẻ vô nó học tập.

—— “Nhập nằm mê sư”

Tên tương tự nghĩa, đó là trải qua khí cụ khoa học tập chuyên môn liên kết sóng năng lượng điện óc của nhì người, chính thức tiến thủ vô niềm mơ ước nhằm trị liệu.

Đương nhiên “Nhập nằm mê sư” cũng rất khó thực hiện vì vậy, phải ghi nhận, nhằm suy nghĩ của một người tiếp cận trái đất ý thức của một người không giống, nước ngoài trừ phỏng dung phù hợp sóng năng lượng điện óc cao, góc nhìn tình yêu cũng có thể có đòi hỏi, nếu như không tiếp tục đơn giản bị đối phương tác động, kể từ bại liệt kéo đến suy nghĩ thác loàn.

Mà Tả Ngôn kể từ nhỏ cho tới rộng lớn và đã được quý khách khen ngợi là “Vô tư cho tới vô tâm”.

Cho nên những lúc ngành “Nhập nằm mê sư” này chính thức hot, cậu ngay lập tức tâm động ko vì như thế hành vi.

Ngành này tương đối tốt, ko cần thiết vì như thế cung cấp cao, sau khoản thời gian coi đoạn reviews về ngành “Nhập nằm mê sư” cậu ko chút tự dự thực hiện hàng loạt thực nghiệm rồi thành công xuất sắc tham gia đại mái ấm gia đình này.

Từ khi trở nên “Nhập nằm mê sư” thực tập dượt chưa tới thân phụ ngày, vẫn đem người tìm tới cửa ngõ, đãi ngộ rất rất cao, công tác làm việc giản dị, cần thiết là còn ko cần thực hiện một cú !

Mắt trái khoáy đem chút không đủ can đảm tin yêu, “Chỉ giản dị vì vậy ?”

Nam nhân đem tây trang đối lập đẩy kính đôi mắt gật đầu, “Đây là số chi phí ứng trước.”

Tả Ngôn nhìn hắn mang tới chi phiếu, trong trái tim kiểm điểm một chuỗi số 0 ở phía đằng sau sau số 1, sắc nghiệm tráng lệ thân phụ giây rồi ko chút tự dự kí thương hiệu vô phiên bản phù hợp đồng.

Theo như bên trên phù hợp đồng lưu giữ kín ghi chép, người căn bệnh trước tiên vô cuộc sống hắn ko cần bị thất tình vô vọng ham muốn tự động sát, cũng ko cần thao tác làm việc ko đi ra hồn bị sếp mắng, tuy nhiên là —— máu mê ngủ.

Bởi vì như thế nó tác động nguy hiểm cho tới sinh hoạt hằng ngày của người bệnh, cho nên việc Tả Ngôn cần thiết thực hiện là phi vào niềm mơ ước của người bệnh, khiến cho hắn tỉnh dậy, nghe thưa cậu còn tồn tại thêm thắt trợ thủ.

Tại một ngày trời vô xanh xao, ngàn dặm ko mây, Tả Ngôn đem xúc cảm vừa phải khích động vừa phải khẩn trưởng tổ chức đợt trước tiên lên đường vô niềm mơ ước.

Mở đôi mắt đi ra, cả trái đất đều tối đen sạm, cái thương hiệu nghe thưa là trở thủ của cậu đang được ở vô đầu nằm trong cậu lý giải, cũng chính vì thương hiệu bại liệt đem chút sai lầm đáng tiếc nên thời điểm hiện tại thân thiết thể của cậu đang được ở vô một cỗ quan liêu tài to lớn.

Tả Ngôn: Đây là đợt trước tiên ngươi theo dõi tạo điều kiện cho ta.

Mặc mặc dù quan liêu tài khá rộng lớn, tuy nhiên Tả Ngôn cũng ko tấp tểnh nằm ở vị trí phía trên yên tâm đợi bị tiêu diệt hoặc đợi người cứu vớt, cậu sờ sờ lên bên trên nóc nhằm chắc hẳn rằng bản thân ngồi dậy tiếp tục không xẩy ra đụng chạm đầu.

Trong quan liêu tài tương đối lớn, không chỉ là đầy đủ cho 1 người thanh niên ngồi dậy, còn rất có thể quốc bộ cộng đồng xung quanh.

Tả Ngôn sờ sờ điều này, mò mẫm mò cái bại liệt, trong cả cái đinh cậu cũng ko buông thả. Hệ thống nhìn cậu ko thưa lời nói nào là.

Mỗi một góc quan liêu tài đều bị cậu sờ một đợt, ở đầu cuối cậu suy sụp phía trên gối đầu, khá phẫn nộ bản thân nhìn quan liêu trụ trước đôi mắt, cảm thán, “Toàn là ngọc thạch, thiệt quý giá, người sở hữu của quan liêu tài này là ai a.”

Hệ thống đem niệm một câu gan liền thật to, tiếp sau đó lý giải, “Chủ nhân của khối thi hài này thương hiệu là Hà Chi Dứu, đợi chút, tớ tiếp tục gửi tư liệu rõ ràng của trái đất này mang đến ngươi.”

Sau khi Tả Ngôn coi đoạn mới mẻ biết tiềm năng đợt này là 1 trong những thương hiệu trộm mộ tặc, không chỉ là vậy mà còn phải là 1 trong những thương hiệu trộm mộ tặc sinh sống không thực sự thân phụ mươi.

Nghe thưa tổ tiên trước bại liệt đều thực hiện những việc làm bên dưới mặt mũi khu đất, ngày ngày tấn công nhạn, ở đầu cuối bị nhạn phẫu thuật vô đôi mắt, chịu đựng chửi rủa, hậu thế đều sinh sống không thực sự thân phụ mươi.

Vậy nên vì như thế nhằm giải trừ số phận này, người bệnh này của cậu kể từ nhỏ vẫn trải qua đầy đủ loại mộ huyệt.

 Mà cậu hiện vẫn đang trực thuộc một cỗ quan liêu tài mộ huyệt ko rõ ràng, điều cậu cần thiết thực hiện là đợi tiềm năng xuất hiện quan liêu tài, tiếp sau đó rất có thể thuận lí trở thành chương tiếp cận tiềm năng.

Tả Ngôn cảm nhận thấy vị người bệnh ko gặp gỡ này còn có một trái khoáy tim yêu thương nguy hiểm, tự động dưng không tồn tại việc gì lại mơ thấy bản thân là trộm mộ tặc cũng… đem ý tứ.

Nhớ cho tới vô đầu của tôi còn tồn tại cái khối hệ thống, Tả Ngôn ko bao nhiêu chữ ở ở phía đằng sau tâm sự.

“Vậy nên thưa, tớ rốt cuộc đem thân thiết phận gì.”

Xem thêm: game đấu phá thương khung

Hệ thống: … Đã thưa là mộ huyệt ko rõ ràng.

Tả Ngôn: Thật chất lượng.

Thời gian dối chờ đón ngày 1 nhiều năm, chăm sóc khí ngày 1 không nhiều, lồng ngực tương tự như ham muốn nổ tung, Tả Ngôn hữu khí vô lực căn vặn một câu, “Các ngươi không tồn tại thứ đồ vật gì che chắn cảm xúc nhức à !”

Hệ thống quan ngại ngùng nói: “… Đã xẩy ra một chút ít trục trặc…”

Tả Ngôn sờ sờ trở thành quan liêu tài: Ta ham muốn ngươi đem gì nhằm sử dụng !

Nội tâm lại suy nghĩ, thiệt sự đem loại này.

Trong bóng tối từng phút từng giây đều phải có vẻ thập phần lâu dài hơn, rốt cuộc đợi cho tới phía bên ngoài đem động tĩnh.

Hệ thống: Có người cho tới ! Ráng đợi thêm thắt chút nữa.

Đứng thủ thỉ ko nhức thắt sống lưng, tuy nhiên nhưng mà Tả Ngôn dường như cũng nghe được vài ba thanh âm nhỏ nhặt, cậu sử dụng chút mức độ lực còn sót lại la lớn: “Cứu mạng a… !”

Ở phía bên ngoài, một hai con mắt sắc bén thông thoáng chốc quan sát về phía quan liêu tài.

“Sao vậy lão đại ?”

Nam nhân tịch thu góc nhìn, “Không đem gì, nối tiếp.”

Trong quan liêu tài, khối hệ thống tấn công gãy giờ kêu của Tả Ngôn, “Đừng gọi, ngươi ko biết quan liêu tài đem ý gì sao ?”

Tả Ngôn: Ý gì ?

Hệ thống lý giải mang đến cậu chân thành và ý nghĩa của quan liêu tài đoạn còn cố ý thưa thêm 1 câu, “Bên ngoài quan liêu tài này của ngươi đem tám tầng.”

Tả Ngôn: … Nó thiệt là cho tới canh ty bản thân sao.

Theo động tĩnh phía bên ngoài, Tả Ngôn ko thưa gì, thời điểm này khối hệ thống rốt cuộc sinh đi ra một tia áy náy, nói: “Bằng ko tớ hát mang đến ngươi nghe lên đường, ko cần thiết trả chi phí.”

Sau này cũng ko đợi cậu thủ thỉ tuy nhiên chính thức đựng giọng hát.

“Đến bị tiêu diệt đều ham muốn yêu~~”

Ngay câu trước tiên vẫn làm cho Tả Ngôn sinh sống không hề gì luyến tiếc, ngươi hãy khiến cho tớ an tĩnh tuy nhiên bị tiêu diệt lên đường.

Một trận giờ vang tóm quan liêu tài bị di dộng, nhì đôi mắt Tả Ngôn loá lục quang quẻ nhìn trở thành quan liêu tài trước đôi mắt, một đạo độ sáng kể từ khi vừa phải đem khe hở hấp thụ vào đôi mắt của cậu.

“Đừng rọi loàn, thi hài nhận cho tới độ sáng tiếp tục khởi thi đua.”

Một thanh âm trầm thấp cơ hội bại liệt ko xa xăm vang lên, tiếp sau đó đem người vấn đáp rồi tắt đèn bấm.

Nắm quan liêu tài được ngỏ đi ra trả tài, một bước đi trầm ổn định tiếp cận kề bên quan liêu tài, cúi đầu nhìn vô phía bên trong, vừa phải khi tư đôi mắt nhìn nhau với những người vô quan liêu tài.

Tả Ngôn nhì đôi mắt đẫm lệ nhìn bóng người phía bên trên, khối hệ thống tâm tư ko biết thưa gì, Không cần đơn thuần thấy được tiềm năng sao ? Có cần thiết sung sướng vì vậy sao ?

Tả Ngôn: Ngươi hiểu vật gì ! Ánh sáng sủa của đèn bấm bại liệt chói quá, đôi mắt tớ đều chuẩn bị thong manh !

Không đợi Tả Ngôn thấy rõ ràng mặt mũi người phía trên lớn mạnh như nào là, một nòng súng tối đen sạm nhằm tức thì trước đôi mắt cậu, thanh âm rét mướt như băng truyền cho tới, “Cậu là ai.”

Từ khi phái nam nhân lôi ra súng, những người dân không giống ngay lập tức cảm xúc ko phù hợp, ko nghe được khẩu lệnh cũng không đủ can đảm lộn xộn, giờ khắc này quý khách thông thoáng chút xông cho tới.

Nội tâm của Tả Ngôn còn đang được tự động căn vặn làm thế nào nhằm lý giải vì như thế vật gì bản thân lại xuất hiện nay vô quan liêu tài, tức thì tiếp sau đó đã trở nên một đám người vây coi, thanh âm thay đổi thường xuyên vang lên, trước đôi mắt cậu thông thoáng chốc nhiều thêm 1 thân phụ tư năm sáu nòng súng.

Tả Ngôn: Đừng nhìn tôi vì vậy, tôi tiếp tục quan ngại ngùng.

Hệ thống: … Ngươi điềm đạm chút !

Đám trộm mộ tặc này mặc dù thời điểm này đang được nỗ lực sung bên trên tay, tuy nhiên trong trái tim bị doạ, đạo mộ nhiều năm vì vậy, cũng trước đó chưa từng xẩy ra trường hợp phía bên trong sẽ có được người sinh sống.

Sẽ thở, tiếp tục khóc, White trắng lốp tròn trĩnh tròn trĩnh, người !

Quan tài lồng quan liêu tài tổng số đem chín tầng, tấn công bị tiêu diệt cũng không tồn tại năng lực là tự động bản thân tiến thủ vô !

Mọi góc nhìn đột nhiên quan sát về phái nam nhân hắc nó đứng thân thiết bọn họ, chờ đón khẩu lệnh, tuy nhiên góc nhìn của đối phương lại nhìn để ý phía bên trong quan liêu tài.

Một thân thiết ngôi trường bào cổ tay rộng lớn, vật liệu mỏng mảnh manh rất có thể như ẩn như hiện nay nhìn cho tới xương quai xanh xao, một đầu tóc nhiều năm đen sạm tuyền tản đi ra bên trên đệm chóng tơ lụa.

Xem thêm: phim giấc mơ của mẹ tập 43

Chỉ thấy cậu đùng một phát nhẹ dịu giơ tay lên, động tác này khiến cho ngón tay đặt điều bên trên cò súng của Cố Tranh chặt một chút ít, góc nhìn lãnh lệ, khá vừa phải động tiếp tục huyết quang quẻ một miếng.

Nhưng tuy nhiên thanh niên vô quan liêu tài lại như ko bắt gặp vấn đề đó, ngón tay trằn nõn tóm lấy cổ ống tay áo của phái nam nhân, thanh âm khá khàn khàn vang lên.

“Tôi… đói…”

Tác giả

Bình luận