dục vọng chiếm hữu của anh

bc

billionaire

Bạn đang xem: dục vọng chiếm hữu của anh

love-triangle

HE

dominant

badboy

badgirl

sweet

bxg

bold

city

intro-logo

Blurb

“Ghét tôi 1 chút chú cũng ko thực hiện được chứ gì?” Vương Lâm Anh vòng nhị tay trước vùng ngực trợn đôi mắt chất vấn.

Lưu Khải Huân: “Ừ, em đem làm cái gi tôi cũng ko ghét bỏ em được!”

Vương Lâm Anh: “Kể cả việc tôi tiến công chú?”

Lưu Khải Huân vênh mặt mày đáp: “Đánh thì tiến công, anh đâu đem sợ!”

Xem thêm: the beginning of the end

Vương Lâm Anh vẫy tay: “Đến phía trên, chú mau cho tới phía trên, không đủ can đảm Chịu đòn thì thực hiện con cái chóa.”

Lưu Khải Huân đủng đỉnh bước từng bước, vẻ mặt mày như tử sĩ chuẩn bị đi ra trận, rồi Lúc cơ hội Lâm Anh vài ba bước đi, khuôn mặt anh tuấn lật một chiếc thay cho thay đổi, khung người to lớn cúi xuống ôm siết lấy eo cô nàng nhỏ xíu nhỏ: “Tiểu Anh, tè tổ tông, van nài em đấy, thương anh cút, cho dù chỉ một ít thôi.”

Vương Lâm Anh: “Chú sủa cút, giờ đồng hồ chóa á!”

Lưu Khải Huân:”... Gâu!”

chap-preview

Free preview

Chương 1: Đừng trách cứ anh ấy!

Thành phố Long Giang được ví như đầu dragon của V quốc, vì chưng điểm phía trên không chỉ triệu tập đa số toàn cỗ những thế gia nằm trong top đầu nhưng mà nó còn là một điểm phồn vinh hàng đầu đem tác động thâm thúy rộng lớn cho tới nền kinh tế tài chính của những chống phụ cận. Đêm Thu khuya khoắt, trên phố vắng ngắt tanh tưởi. Một con xe xe hơi cũ kĩ đang được lao thời gian nhanh bên trên lối vạc đi ra giờ đồng hồ kêu “phành phạch” chẳng không giống gì chiếc máy cày. Người nạm lái là cô nàng đem sắc mặt mày lợt lạt, mái đầu vắt qua loa vai rối bù nó hệt tổ quạ. Chốc chốc, cô nàng lại liếc nhìn địa hình đang được nạm bên trên tay, ánh nhìn hiện thị lên tia thắc thỏm lo ngại. Trong đầu cô vẫn văng vọng tiếng nói giễu cợt của những người vừa phải gọi đến: “Vương Lâm Anh, người các bạn trai nhưng mà ngươi vẫn luôn luôn kiêu hãnh đang được mưa mây với bạn tri kỷ của ngươi bên trên hotel Mậu Linh đấy! Mày cũng muốn cho tới coi một ít ko, tao gửi số chống mang lại.” Cũng ko cần thiết Lâm Anh đáp tiếng, Vương Lâm Diệp tiếp tục thoải mái mỉm cười rồi ngắt máy, chưa tới nhị giây tiếp tục gửi số chống cho tới mang lại cô, còn không bao giờ quên nhắn gửi dò xét cần được cù phim lại nhằm tống chi phí Vũ Thành Luân thay đổi lấy một lượng tiền thông thường bù. Vương Lâm Anh cầm chặt điện thoại thông minh vô tay, ánh nhìn gắt gao nhìn chằm chằm con phố phía đằng trước. Thực sự cô không đủ can đảm tin tưởng những gì cô tớ trình bày. Quý Khách trai của cô ấy không tồn tại kỹ năng tiếp tục phản bội lại cô. Vừa tài xế, Lâm Anh vừa phải rét lòng gọi năng lượng điện mang lại anh tớ và con bạn Trần Ngọc San của tôi, điện thoại thông minh tiếp tục rét lên, nhật ký là cả một mặt hàng số nhiều năm ráo mát tuy nhiên chưa tồn tại một cuộc gọi nào là thành công xuất sắc. Vì thế dự cảm ko chất lượng tốt từng khi một vững mạnh, giống như con cái sóng thần tràn vô trong trái tim cô xô ụp từng bức tường chắn trở nên phòng thủ. Niềm tin tưởng đã trở nên lung lay! Lâm Anh rét lòng ham muốn chạy thiệt thời gian nhanh cho tới Mậu Linh nhằm xác nhận. Không cần là cù phim tống chi phí Vũ Thành Luân, đơn thuần ham muốn đảm bảo một ít niềm tin tưởng, sự tự tôn của tôi nhưng mà thôi. Chiếc xe cộ tệ tàn đậu mặt mày vỉa hè ngay gần hotel Mậu Linh. Vương Lâm Anh chỉnh trang lại chủ yếu bản thân, nỗ lực thay đổi đều nhằm che lấp liếm vẻ thắc thỏm tiếp sau đó mới nhất thong dong phi vào. Tại sảnh hotel, lễ tân Mậu Linh lễ quy tắc nhẹ nhàng cúi đầu: “Chào quý khách hàng, tôi rất có thể gom gì được ạ!” “Không cần thiết, tôi cho tới bắt gặp các bạn.” Lâm Anh điềm đạm đáp. Ánh đôi mắt cô nhân viên cấp dưới lễ tân nghiền ngẫm nhìn cô rồi chợt loé lên tia khinh thường thông thường phong thanh, tương tự như tiếp tục hiểu đi ra điều gì bại, cô tớ vẫn cực kỳ nhã nhặn, nhẹ nhàng gật đầu, trả tay chào về phía cầu thang máy. Vương Lâm Anh trình bày tiếng cảm ơn rồi xoay người bước tiến, cũng chẳng đem tâm lý quan hoài đến việc hiểu nhầm của cô ấy tớ. Thang máy ngừng bên trên tầng năm mươi, bám theo địa điểm Lâm Diệp mang lại, Lâm Anh tiếp cận số chống bại, đứng trước cửa nhà khép hờ. Nó ko hề khóa? Vương Lâm Anh đặt điều tay lên ngược tim bản thân, bàn tay cô lạnh lẽo buốt, nhịp tim thì chẳng không giống gì trống không trận. Đây là đợt trước tiên vô đời cô thao tác này, cũng chính là ko khi nào cảm nhận thấy hồi vỏ hộp và sợ hãi cho tới thế. Cánh cửa ngõ khẽ hé đi ra. Hai đôi mắt Lâm Anh hé rộng lớn, cô thực sự không đủ can đảm tin tưởng nhìn chằm chằm vô đụn ăn mặc quần áo vứt lộn xộn tức thì bên trên sàn ngôi nhà. Đây đúng là âu phục của Vũ Thành Luân và Trần Ngọc San tiếp tục khoác tham gia buổi liên hoan tối ni, vô cùng ko thể thiếu sót. Sắc mặt mày Lâm Anh tái ngắt cho tới phỏng Trắng và cứng lúc lắc như bức tượng phật thạch cao. Cô trở ngại nhấc chân bước qua loa những số đồ vật bại tiến thủ vô vào chống. Tiếng ân ái của song gian ngoan tình nào là bại tức khắc lọt được vào tai của cô ấy. Trái tim ko khi nào cảm nhận thấy hụt hẫng cho tới vậy! “Thành Luân, khi nào anh cưới em. Hôm ni anh tiếp tục thăng quan tiến chức trưởng chống rồi đó.” Giọng trình bày đậm mùi hương dâm mỹ của Ngọc San vang lên. Sau một cú đốc, người con trai mới nhất gầm lên trả lời: “Em yêu thương, ráng đợi thêm thắt chút cút, nhị mon nữa con cái ngốc ấy tròn trĩnh nhị mươi tuổi tác, chúc thư của bà Trần hé đi ra, năm mươi Xác Suất CP Vĩnh Sinh được gửi quý phái mang lại cô tớ thay mặt đứng tên, sau thời điểm anh chiếm được toàn bộ về phần mình tất cả chúng ta tiếp tục đầu tiên kết duyên.” “Anh lưu giữ đấy, em chỉ kinh hoàng anh lại thương người, thấy cô tớ một khóc nhị nháo thân phụ yêu cầu tự động tử là lại ko lỡ lòng nhưng mà xuống tay thôi. Chỉ cực khổ em vẫn ngày tối cộng đồng tình chờ đón anh.” Ngọc San thưỡn thẹo trình bày, khoé đôi mắt gian ngoan xảo liếc về phía cửa nhà buồng ngủ cũng không tồn tại khoá. “Không, vô tim anh từ xưa cho tới ni vẫn chỉ mất độc nhất bản thân em. Anh thề!” Thành Luân ngược quyết. “Cô… những người dân thiệt quá đáng!” Tiếng quát lác thất thanh kể từ ngoài cửa ngõ buồng ngủ vọng vô thực hiện mang lại song cẩu nam giới nữ giới đang được đắm ngập trong cuộc yêu thương giật thột nhìn lại. Vương Lâm Anh đứng bại, đôi mắt đỏ hỏn lên, nhị bàn tay cầm chặt, những ngón tay cắm vô lòng bàn tay đau nhức. Trần Ngọc San tức khắc đẩy Vũ Thành Luân đi ra, hốt hoảng kéo chăn quấn xung quanh người bản thân, vô nháy đôi mắt tiếp tục nhảy khóc nức nở vội vàng chạy cho tới trước mặt mày Lâm Anh, bắt lấy cánh tay cô rung lắc mạnh: “Anh… Lâm Anh… tớ… tớ… ko cần tớ cố ý ham muốn cướp các bạn trai của cậu đâu. Mà là tớ thực sự cực kỳ yêu thương anh ấy. Cậu ham muốn tiến công ham muốn mắng tớ thế nào cũng rất được, tuy nhiên cầu van nài cậu chớ trách cứ Thành Luân. Tất cả đều bên trên tớ, là vì tớ ko biết xấu xí hổ cướp các bạn trai của cậu, đó là tớ cút câu dẫn anh ấy trước!” Gương mặt mày Vũ Thành Luân treo lên vẻ mặt mày dục cầu bất mãn. Anh tớ nhặt cái khăn tắm bị vứt bên trên sàn ngôi nhà lên quấn xung quanh eo. Lòng âm thầm than thở từng nỗ lực thời hạn qua loa của anh ấy tớ coi như vừa phải tổn thất sạch sẽ rồi, giờ cần làm thế nào nhằm nối tiếp lường gạt Lâm Anh đây? Nghĩ rồi anh tớ lại âm thầm tức bực mắng Vương Lâm Anh là cái đồ vật bị tiêu diệt tiệt xuất hiện tại ở phía trên đập phá hỏng việc tốt của anh ấy tớ thì thôi cút, còn khiến cho mang lại San San cần khóc. Những lời nói của Ngọc San nghe như cầu xin van nài, nhận lỗi về chủ yếu bản thân, tuy nhiên thực ra từng tiếng cô tớ thổ lộ đều là lưỡi dao hung hăng đâm vô ngược tim của Lâm Anh. Cô vung tay ham muốn tát vô cái mặt mày vênh váo đắc ý của cô ấy tớ một chiếc. Chỉ đợi đem thế, tay của Lâm Anh còn ko chạm với, Ngọc San ngay lập tức tức khắc xoay người té sấp mặt mày xuống sàn ngôi nhà.

editor-pick

Dreame-Editor's pick

bc

Hoa Hồng Và Quái Vật

bc

Cô Vợ Lo Xa Của Doãn Tổng

bc

Cứ tưởng đơn thuần bắt gặp gỡ

Nợ Em Ngàn Lời Xin Lỗi

bc

Sugar Baby Của Tổng Tài

bc

Mùa hoa gạo nở

bc

Khẽ đụng chạm vô anh